Con nguyện để tang Người

20/09/201200:08(Xem: 7110)
Con nguyện để tang Người


CON NGUYỆN ĐỂ TANG NGƯỜI
Thích Nữ Nhuận Bình

u._980849028

Sáng nay con về lại Vạn Hạnh, không phải đi học, không phải nộp bài thi, không phải đi đảnh lễ,... mà để đi tiễn Ôn về với Phật. Con hòa mình vào dòng người tấp nập trên giao lộ Nguyễn Kiệm trong buổi sớm bình minh. Một ngày như mọi ngày nhưng cảnh vật hôm nay không còn bình yên nữa. Cây cỏ úa màu, hoa buồn ủ rũ. Mọi người tất bật, nôn nao bước nhanh về cổng chùa Vạn Hạnh, như sợ chậm chân sẽ không còn chỗ cho mình cung tiễn Thầy đi.

Cực lạc Ta bà đường về xa thăm thẳm

Người đi kẻ ở cách biệt mãi ngàn năm

Trời mới tờ mờ sáng, con theo chân đoàn người tiến vào Học viện. Chọn cho mình một vị trí nhỏ, một góc khuất khiêm tốn, miễn sao đứng nơi ấy có thể tận mắt chứng kiến được tôn dung di ảnh và nhục thân của Người. Bởi so với hàng ngàn người về dự lễ tang Ôn, con là đứa học trò vô danh tiểu tốt, như hạt cát nhỏ nằm ẩn lấp giữa hoang mạc kiêu sa. Nhưng con không sợ điều đó, vì con yêu Người, vì con kính trọng, ngưỡng mộ và mang ơn Người nhiều lắm!

UP_701951058

Ni sinh Thích Nữ Nhuận Bình - Sinh viên khoa Triết học Phật giáo khóa VI và Cao học khóa I



Kỷ niệm lần đầu tiên được gặp Người vào năm 2005. Đứng giữa sân trường, dưới gốc cây hoàng điệp nhiều nắng và gió của Học Viện, nhìn lên bậc thềm bước vào sảnh, một dáng người vận chiếc huỳnh y Nam tông từ tốn, chậm rải, nụ cười hiền hòa, bao dung, đang cầm những chiếc văn bằng trao tận tay cho các anh chị khóa V trong ngày lễ tốt nghiệp. Lúc đó con ước mơ sẽ có một ngày mình cũng được như thế. Được vinh dự nhận tấm văn bằng do chính Người trao.

Con thi tuyển đậu vào khóa VI Học Viện. Lúc này, Người ngày một già thêm. Dù vậy, ngày khóa VI chúng con khai giảng, Ôn vẫn hiện diện làm an lòng chúng con. Mỗi năm chúng con có ít nhất 1 lần được diện kiến và đảnh lễ Ôn, đó là vào dịp sinh nhật 20/10 mỗi năm, hay mừng khánh tuế lúc xuân về.

Khóa VI chúng con là cột móc lịch sử của sự đào tạo nền giáo dục Phật giáo mới, được chuyển đổi phương pháp giảng dạy từ gia giáo sang hệ thống tín chỉ hiện đại của Phương tây. Đây là bước sáng tạo, đột phá của nền giáo dục Phật giáo Việt Nam. Vì tuổi cao sức yếu, Ôn chỉ làm viện trưởng chúng con được hai năm. Ngày biết được thông tin này, huynh đệ chúng con buồn lắm! Chúng con cũng kịp nhận ra rằng, ngày chúng con nhận tấm văn bằng tốt nghiệp, vị trao văn bằng sẽ chẳng phải là Ôn. Thế là ước mơ nhỏ bé của con sẽ không thực hiện được nữa rồi.

Mỗi ngày chúng con đều đến Vạn Hạnh học, hết Cử nhân, rồi Cao học, nhưng mỗi ngày chúng con lại xa cách Người hơn. Vì sức khỏe của Người không cho phép, và vì chúng con không là gì giữa vũ trụ bao la. Dẫu có gặp được Người, chúng con cũng chỉ biết đứng ngắm nhìn từ xa, xá chào, vái lạy. Với Người, chúng con chỉ biết ngưỡng vọng, quy hướng, mà không một ngôn từ nào có thể lột tả được hết ân đức mà người dành cho chúng con. Năm 2011, con được may mắn diện kiến, đảnh lễ người. Đó cũng chính là lần cuối cùng con được nhìn ngắm tôn dung, người mà con yêu thương, kính trọng nhất.

Sáng 16 tháng 7, sau khi làm lễ tự tứ, con tất bật về miền tây tổ chức đại lễ Vu lan Báo hiếu. Trong cái huyên náo của chợ đời, chuông điện thoại reo vang,... Thông tin người ra đi làm con khựng lại. Giật bắn người nghe xa xót tâm can. Một sự mất mát nào đó đã ùa về làm tắc nghẽn bao dòng chảy suy tư. Dẫu biết Người đã bước qua tuổi 90 lâu rồi, và biết rất rõ một đời người là thế, nhưng chúng con vẫn không bao giờ muốn, mãi mãi không bao giờ muốn,... Thầy ơi?

Khúc vô thường hát trong chiều hội ngộ

Đêm liên hoan nghe sanh tử gọi thầm

Ta muốn khóc vì thấy đời vô nghĩa

Bàn tay nào ôm trọn vẹn chúng sanh

Con sợ đi đám tang, rất sợ. Mỗi lần đi về, mùi tử thi của người chết luôn làm con mệt mõi, bệnh tật. Thế nhưng, trong tang lễ của người, con đi viếng đến 5, 6 lần (vì con theo học nhiều lớp, nhiều ban), nhưng con không thấy mệt, thấy chán mà lại thích. Con thích cảm giác bước vào sân chùa Vạn Hạnh, tang lễ của Người lúc nào cũng đông nhưng rất đổi trang nghiêm. Dường như năng lượng của những bậc chân tu, năng lượng của lòng từ bi, bao dung đã làm nên khung cảnh dễ chịu, dễ gần như thế.

Những ngày tang lễ diễn ra, con theo dõi tin tức không sót một chi tiết nào. Bộ phim về cuộc đời và đạo nghiệp của Ôn, con đã xem đi xem lại năm lần bảy lượt. Dẫu là xem đến mấy lần, con vẫn không thể ngăn được dòng nước mắt tuôn rơi. Cổ đức từng dạy phải sống làm sao để; “Khi chào đời mọi người cười, ta khóc, đến cuối đời mọi người khóc, ta mỉm cười”. Con biết, giờ đây ở bên kia thế giới Người đang mỉm cười mãn nguyện, Người đang hạnh phúc khi công hạnh của mình đã viên thành quả mãn, Người hoan hỷ vì biết được có hàng triệu trái tim đang hướng về mình, yêu thương mình bằng tất cả những gì trân quý nhất.

Người có biết không? Sáng nay trong bài tưởng niệm Người, Hòa thượng Viện trưởng đương nhiệm của chúng con đã bật khóc. Từng dòng chữ chia ly Người được cất lên, là nỗi nghẹn ngào không thốt được thành tiếng. Hòa thượng Chơn Thiện, Thượng tọa Tâm Minh cũng khóc, chư tôn đức Tăng Ni, quý Phật tử không ai không tiếc thương nhỏ lệ. Con đứng đó, lòng dặn lòng phải cứng rắn để tiễn Người đi. Nhưng nước mắt ở đâu cứ chực trào ra, thấm vào bờ môi nghe mặn đắng cả cõi lòng. Con khóc như chính bản thân mình đã mất đi một phần ruột thịt, một phần của thiêng liêng, cao cả nhất. Từng lời kinh tiếp dẫn Nam Mô, là từng khúc nhạc chia ly đầy nỗi nhớ.

Lúc Kim quan người đã an trí tại bảo tháp Pháp Lạc, dòng người cứ chen chúc nhau đến tiễn biệt một cành hoa. Di ảnh Người được quý Phật tử đội lên đầu thành kính. Người đi rồi, Phật giáo Việt Nam đã mất đi một bóng mát, hàng Tăng Ni sinh của chúng con đã mất đi một người thầy, một người cha. Trăng đã lặn, Vạn Hạnh vắng bóng Người, chúng con bơ vơ mất người ân sư khả kính. Giờ đây, nhục thân Người đã nằm sâu trong lòng đất, mang theo bao tiếc thương, lưu luyến hàng nhiều thế hệ. Để tri ân một bậc thầy khả kính, con nguyện để tang Người đến ngày mãn khó. Mang chiếc tang nhỏ nhắn trong trái tim mình, chính là nhắc nhỡ chúng con phải học và hành đúng theo gương hạnh và tâm nguyện của Người. Xin ngàn lần tạc dạ vào tim, ghi sâu thâm ân của một đời vì thế hệ mai sau. Xin đốt nén tâm hương, nghiêng mình, tiễn người hanh thông về miền bảo sở.

Cha về cực lạc ngàn năm nhớ

Con ở dương trần vạn thuở thương

Kính Lễ

Ni sinh Thích Nữ Nhuận Bình - Sinh viên khoa Triết học Phật giáo khóa VI và Cao học khóa I

Khể thủ!

(Phật Tử Việt Nam)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/12/2025(Xem: 64)
Nghĩ gì về Thầy Tuệ Sỹ? Nếu có ai hỏi như thế, tôi sẽ nói rằng tôi chưa thể hiểu tới một phần rất nhỏ những gì Thầy viết, mặc dù tôi vẫn đọc Thầy đều đặn. Cũng như một người đứng dưới chân núi, biết được những gì để dám nói về núi. Tôi không dám so sánh Thầy Tuệ Sỹ với bất kỳ ai, vì tôi không đủ kiến thức và trình độ để đối chiếu bất kỳ kho kiến thức và hành trình tu học của bất kỳ ai.
06/12/2025(Xem: 46)
Khi đại thụ ngã xuống, một khoảng trời trống vắng cô liêu bày ra nhưng trong tâm tưởng con người thì bóng dáng đại thụ vẫn sừng sững không thể xóa nhòa. Khi lau sậy gầy hao phơ phất trong nắng tà quái chiều hôm, bông lau trắng xóa cả trời chiều, tưởng chừng như vô thanh nhưng sóng âm đồng vọng ngập trong đất trời.
28/11/2025(Xem: 591)
Kính bạch Giác Linh Thầy Từ Tây Đức xa xôi con theo chân Chư vị Tôn Đức, thân bằng thuộc cùng Phật tử về đây để dự lễ Trà Tỳ, tiễn đưa Thầy về Quê Hương Phật, trên nắp kim quan Thầy phủ đầy những cành hoa hồng đủ màu sắc của mà chư vị Tôn Đức Tăng Ni, quý Phật tử kính thương Thầy đã đặt trên đó với lòng tri ân và sự tiếc thương dâng cúng Thầy, con như ngửi được mùi thơm, như hương đức hạnh của Thầy, một vị Thầy đã suốt đời hiến dâng cho Dân Tộc và Đạo Pháp. Nhìn chiếc kim quan Thầy được nâng lên, đẩy vào đài hỏa táng, bao nhiêu cành hồng dạt xuống, con nghe như Thầy bảo "cảm ơn các con thương yêu, tạm biệt các con, các con về đi, chịu khó tu học, Thầy chúc các con thân tâm thường an lạc, Thầy sẽ trở lại.." tim con như quặn thắt, con mới biết ra rằng từ nay vĩnh viễn con không còn được nghe tiếng Thầy nữa…Thầy ơi!
14/11/2025(Xem: 556)
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ — húy thượng Nguyên hạ Chứng, đời thứ 44 dòng Lâm Tế — đã thuận thế vô thường, viên tịch vào ngày 24 tháng 11 năm 2023 tại Chùa Phật Ân, Việt Nam. Ngài là bậc Cao Tăng Thạc Đức, người đã cống hiến trọn đời cho Phật Giáo Việt Nam, Dân Tộc, và Giáo Dục. Từ Viện Đại Học Vạn Hạnh đến các Viện Cao Đẳng Phật Học như Hải Đức – Nha Trang và Quảng Hương Già Lam – Sài Gòn, Ngài đã dìu dắt và đào tạo bao thế hệ Tăng, Ni, Phật tử. Ngài là nhà phiên dịch Tam Tạng Kinh Điển với những công trình vĩ đại như Kinh Duy-ma-cật Sở Thuyết, Kinh Thắng Man, A-hàm, Luận Câu-xá, Luận Thành Duy Thức, cùng Đại Tạng Kinh Việt Nam được phục hoạt vào năm 2021.
12/11/2025(Xem: 800)
Hôm nay, nghe tin Người an nhiên viên tịch, con chỉ xin dâng một lời ngưỡng vọng — như đóa sen nở trong cõi lòng, tưởng nhớ bậc thầy vô hình mà con vẫn luôn thấy hiện hữu giữa ánh sáng Pháp. Dù chưa từng có duyên được diện kiến, nhưng bao năm qua, giáo pháp của Người đã như dòng suối trong mát tưới tẩm tâm hồn con giữa những tháng ngày trần thế.
11/11/2025(Xem: 1157)
Thế Danh Trần Thanh Hùng Tiểu Sử Cá Nhân, Quá Trình Xuất Gia, và Học Vấn • Sinh ngày 12 tháng 8 năm 1935 tại Nam Định, Việt Nam • Trở thành Chú Tiểu, vào chùa tu học với thầy bổn sư là Hoà Thượng Thích Đức Hải (thế danh Nguyễn Bỉnh Nam), ngày 6/2/1943 • Học tại Trường Trung học Chu Văn An, Hà Nội • Tốt nghiệp Phật Học Đường Quán Sứ ở Hà Nội, Việt Nam – năm 1954 • Tị nạn chính trị từ Hà Nội vào Sài Gòn năm 1954 khi Việt Nam bị chia cắt 2 giữa miền Bắc và Nam • Tốt nghiệp Viện Phật học Hải Đức ở Nha Trang, Việt Nam – năm 1960 • Sang Hoa Kỳ du học năm 1965, tốt nghiệp Thạc sĩ và Tiến sĩ Chính trị học và Nghiên cứu Á châu tại Đại học Claremont Graduate, Claremont, CA năm 1969
08/11/2025(Xem: 833)
Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc Khai mở con đường minh triết phương Đông Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi Người vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
26/10/2025(Xem: 966)
Kính bạch Giác linh Đức Trưởng Lão Hòa Thượng Ân Sư Thích Từ Thông, bậc cao Tăng thạc đức đã phụng hiến trọn gần một thế kỷ cho nền giáo dục Phật học Việt Nam. Từ xứ Nam Bán Cầu – Úc Đại Lợi, chiều ngày 17/10/2025, chúng con kính nhận tin buồn Đức Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Từ Thông, bậc long tượng của Phật giáo Việt Nam, vị Thầy mô phạm của nhiều thế hệ Tăng Ni, đã thu thần viên tịch lúc 12 giờ 45 phút, ngày 17 tháng 10 năm 2025 (nhằm ngày 26 tháng 8 năm Ất Tỵ, Phật lịch 2569) tại Trường Trung Cấp Phật Học Sài Gòn, nơi Ngài gắn bó suốt 4 thập niên với cương vị Hiệu Trưởng, trụ thế 98 năm, hạ lạp 77 năm
21/10/2025(Xem: 876)
20/10/2025: Đêm Thắp nến tưởng niệm Sư Bà Như Trí (Khai Sơn Chùa Thiên Long) nhân Lễ Húy Nhật lần 19
21/10/2025(Xem: 1292)
Từ thời say mê đọc sách trong các năm trung học, tôi đã nhìn thấy chung quanh mình như là một cõi phân đôi: thế giới thần thoại và thế giới đời thường. Cái nhìn đó vẫn theo tôi không rời, và tôi tin thật rằng các nhân vật trong truyện về các nàng Mị Nương, truyện Bích Câu Kỳ Ngộ của Việt Nam vẫn đang đi lại bên các vị thần của cổ tích Hy Lạp bên ngoài hiên nhà của tôi. Hễ tôi hé cửa nhìn ra là họ biến mất, nhưng khi khép cửa lại, tôi nghe được tiếng họ thì thầm như thúc giục tôi mở ra các trang sách để đọc về những cõi rất là thơ mộng.