Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Sát Na Yêu

02/10/201002:22(Xem: 958)
Sát Na Yêu

Truong Kim AnhDương Kiền

 

Bài thơ tình cho vợ

 

Trên bãi cỏ ấy,

Có ngọn cỏ rất xanh.

Đâm vào bàn chân người con gái.

Đâm vào bàn chân người con trai.

Bốn bàn chân trần truồng,

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Trên bãi cỏ ấy,

Có loài hoa xấu hổ.

Khép dưới bàn chân người con gái.

Khép dưới bàn chân người con trai.

Bốn bàn chân trần truồng.

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Trên bãi cỏ ấy,,

Có những giọt sương mai

Đọng trên những lá cỏ.

Vỡ dưới bàn chân người con gái.

Vỡ dưới bàn chân người con trai.

Bốn bàn chân trần truồng,

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Trên bãi cỏ ấy,

Có bày chim se sẻ.

Bay từ bàn chân người con gái.

Bay từ bàn chân người con trai.

Bốn bàn chân trần truồng,

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Trên bãi cỏ ấy,

Êm mượt như nhung.

Có hai bàn chân đùa trẻ.

Hai bàn chân trần truồng nhỏ bé,

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Quân trường Thủ Đức-16 tháng 09-1968

 

Bài 2- Năm 1968.

 

Bài thơ tình thứ hai

 

Môt bông hồng cho ngày sinh nhật ,

Môt bông hồng cho ngày kỷ niệm tình yêu,

Hai bông hồng cho ngày cưới ,

Ba bông hồng cho chuyến phiêu lưu ,

Cho ngày vượt cạn oa oa con khóc .

 

Nhưng anh thật nghèo ,

Không mua nổi bông hồng .

Dù chỉ môt bông hồng cho ngày sinh nhật ,

Dù chỉ môt bông hồng cho ngày kỷ niệm tình yêu ,

Dù chỉ ba bông hồng cho chuyến phiêu lưu ,

Cho ngày vượt cạn oa oa con khóc .

 

Nhưng anh có vườn hồng ,

Bằng thơ anh đâm bông quanh năm suốt tháng .

Nhưng anh có tình yêu trăng sao thắp sáng ,

Dù chỉ là tình yêu loài sâu mơ mông bầu trời .

Nhưng anh có em yêu giàu có nụ cười ,

Giàu có môi hôn loài sâu mơ mông .

Dưới cánh hồng xanh mơ mông cuc đời,

Nên anh vẫn vô cùng giàu có .

 

Em yêu anh ơi ,

Tình yêu anh luôn luôn đúng ngọ ,

Nên chẳng thiếu mặt trời.

 

Sài Gòn, 02 1967

 

Bài 3 -  Năm 1968.

               

Trung thu năm nay  

   Đêm nay Trung Thu

     Bố nhớ hai thằng cu .

     Chắc thằng cu lớn chơi đèn ,

     Hẳn thằng cu bé bú rồi còn khóc đòi ru .

    

     Trung thủ trung thu ,

     Bố nhớ cả ba mẹ con thằng cu .

     Chắc mẹ đang chơi với thằng cu lớn ,

     Hai mẹ con chơi đi tìm đi trốn .

     Hẳn mẹ đang nâng niu cái thằng cu bé ,

     Mẹ bắt chước con, mẹ khóc e é .

 

     Bố vẫn ở đây. Bố vẫn ở đây .

     Sao đêm trung thu trời nhiều mây bay  ?

     Nếu trên cung trăng có thằng Cui nhỏ ,

     Ta nhờ "Cu nhô con" nói dối câu này :

     Hoi rằm sang năm hòa bình sẽ tới ,

     Bố sẽ về với mẹ, với con, với ngoại, với ni .

     Con chơi rước đèn, bố đánh trống cơm ,

     Mẹ cắt bánh chia cho bố cho con ,

     Cho cả nhà, cả xóm, cả nước Việt Nam ,

     Cả "Cui nhô con" tít trên cung Quảng .

 

     Hai thằng cu bố ơi ,

     Đây bài thơ cho các con đêm rằm tháng tám .

    

     Quân trường Thủ Đức  1968

 

Bài 4 - Năm 1992.

 

HẠNH PHÚC MÔT BUỔI SÁNG

 

Buổi  sáng ở Ottawa

Nắng mùa hè dịu mát

Anh hôn em lòng nghe rào rạt

Những cơn sóng cuốn trơi đi

Rong rêu bờ cát

Biển lại xanh mùi muối mặn

Trời lại xanh tình thơ dại bao năm

 

Buổi sáng ở Ottawa

Bỗng cơn mưa mùa hè rất nhỏ

Lòng rưng rưng lại nhớ

Chiều mưa SaiGon cầm tay em

Bến Bạch Dằng - cột cờ Thủ Ngữ

Dã trôi đi trong năm tháng hư không

Rồi một buổi  sáng bỗng ngậm ngùi trong cơn mưa viễn xứ

Những giọt long lanh nước mắt bao năm

Con sóc nhỏ

Vườn sau căn nhà ngoại ô Ottawa

Hạnh phúc giản dị của một buổi sáng

Là nhìn trời xanh và nhìn lẫn nhau

Lòng nhẹ nhàng bước chân con sóc nhỏ

Lất phất mưa bay như không như có

Một buổi sáng mùa hè ở Ottawa ...

 

 

Bergen, 02-1992

 

 

Bài 5 - Năm 1993.

 

Không Tên

 

Trong mưa rơi lât phất

Ôi nỗi buồn Bergen

Tháng Giêng toàn bóng tối

Tháng hai ngày dài hơn

 

Chợt thấy bông hoa nở

Trong cỏ dại bên đường

Ngày mai trời đổ tuyết

Ười hoa sẽ vùi chôn.

 

Ta nhìn em thầm hỏi

Bốn mươi rồi năm mươi

Lạnh lùng năm tháng vẫn

Trôi qua đời nổi trôi

 

Ta vẫn đi em nhé

Dạp tuyết tìm nụ hoa

Tháng hai trời còn lạnh

Mạch sống đã trào ra

 

Bergen, 02-1993

 

 

Bài 6 - Năm 1994.

 

Trà Mi

 

Tặng em một đóa  Trà Mi

Đầu Xuân tưởng chút tình quê thơm nồng

Tặng em một vệt nắng hồng.

Cám ơn trời đất lạnh lùng nơi đây.

Tặng em một cánh chim bay,

Có bay về cuối trời dầy nhớ thương ?

Tặng em một chút trầm hương,

Trong tâm ngộ chữ vô thường ngát thợm

 

 

Bergen, 02-1994.

 

Bài 7- Năm 1995

 

THẮP NGỌN NẾN HỒNG

(Mừng Sinh Nhật Kim Anh 50 tuổi)

 

Thắp lên năm ngọn nến hồng,

Tắt đi những nổi long đong nửa đời.

Quay nhìn sau hiểu lẽ trời,

Ngoảnh nhìn phía trước dâng người TÂM không.

 KHÔNG năm ngọn nến hồng.

 

 

Hình Như

 

Hình như bây giờ là buổi chiều,

Hình như bây giờ là hồ Tinh Tâm Huế,

Hoa Sen đã nở nhiều

Thơm ngát mùa xuân thành nội.

 

Hình như bây giờ là nửa đêm,

Sài Gòn vẫn chưa yên giấc ngủ,

Những con đường của anh và em,

Tú Xương, Duy Tân, cột cờ Thủ Ngữ.

 

Hình như bây giờ là buổi trưa,

Bãi biển Nha Trang quán số 2 hò hẹn.

Ta hôn nhau môi còn ngọt nước dừa.

Núm vú lần đàu tê tê thò thẹn.

 

    Hình như bây giờ là buổi sáng,

    Mùa đông Bergen không có mặt trời

    Ta yêu nhau dịu dàng trong cơn mê sảng,

    Thấm nỗi buồn da thịt hạt mưa rơi.

 

Hình như em vui vẻ nỗi buồn,

Nhìn dấu chân lũ trẻ trên tuyết.

Hình như ta đã yêu nhau trên những đòi cỏ biếc,

Say say mùi hoa bưởi hoa cau.

 

Hình như em êm ái cơn đau

Đêm hưu chiến Giáng Sinh mot chín sáu sáu.

Cắt xé thịt da hiến dâng đời giọt máu,

Hiến dâng niềm hy vọng an bình.

 

Hình như anh vượt biển một mình,

Đất trời bao la biết chốn nào ta tới.

Bỏ lại đằng sau tối,

Đi về phía trước đêm dài.

 

Thuyền mỏi gió và ta mỏi sống.

Hình như bây giờ là mùa xuân,

Thôi hãy quên đi những mùa đông giá buốt.

 

Ta sẽ chia hai nỗi đau thuở trước,

Ta sẽ cung chung niềm hy vọng ngày mai.

Ta vẫn tin bóng đêm dù rất u hoài,

Nuôi ánh sáng một bình minh rực rỡ.

Này ta ơi,

Khi đời ta hình như đã là một nửa,

Thì tình yêu nhất định phải nhân hai.                      

 

 

Bergen, 02-95

 

Bài  8 - Năm 1996

 

Em và mùa Xuân

 

Mùa Xuân nào em khóc,

Tiếng khóc đẹp chào đời.

Môi ngọt giòng sữa mẹ,

Mẹ khóc hay mẹ cười ?

 

Mùa Xuân nào em hát,

Tiếng hát tuổi mười lăm.

Tóc thề bay với gió,

Gió hôn em thẹn thùng.

 

Mùa Xuân nào em đi lễ,

Dắt con lên điện thờ.

Mẹ con quỳ lễ Phật,

Nam Mô A Di Ưà.

 

Mùa Xuân nào bỏ nước,

Lấm tuyết bàn chân buồn.

Ưi trong trời xứ lạ.

Vẫn nhớ mùi nhang thơm.

 

Năm nay Giao Thừa điểm,

Ưiểm sáng kiếp phù sinh.

Lòng bỗng như gió thoảng,

Và thơ thơm mùi kinh.

 

Xuân Bính Tý

Bergen -1996.

 

Bài 9 -  Năm 1997 

 

Cơn Gió Thoảng

 

Hôm qua trời đổ  tuyết,

Hôm nay bỗng nắng lên.

Trong lạnh lùng băng giá,

Ấm áp tâm bình yên.

 

Hễ không mong thì được,

Long lanh một giọt sương.

Ngọc ngà trời đất đó.

Trang điểm giữa vô thường.

 

Nếu ngày mai tuyết đổ,

Ta vẫn vui hôm nay.

NIỆM không ở quá khứ,

QUÁN  chẳng đợi tương lai.

 

Trời đất bày rồi xóa,

Tay ta xóa lại bày.

Mất, còn cơn gió thoảng, không rượu mà như say.

 

     Bài 10- m 1998

 Ngày Xưa Ở Huế 

 

Xem tranh Đằng Giao nhớ mùa hè ở Huế,

Em mười lăm hay mười tám, thơ ngây.

Hồ Tịnh Tâm Sen nở, thơm đày.

Mái tóc ướt, mưa rất buồn ở Huế

Trăng rất lạ, Bergen hàng cây quạnh quẽ.

Lấm chân em, hạt tuyết trắng, rồi tan

 

Xem tranh Đằng Giao, vài cánh Sen tàn,

Nhưng thơm mãi, mùa hè ở Huế

Cánh phớt hồng, hình như là e lệ,

Hình như là kết hạt yêu đương.

Trăng ở đây xuống thấp, thật buồn,

Như nhớ ngày xưa, mùa hè ở Huế.

Đẫm tóc em, nhạt nhòa, rất nhẹ,

Tuyết trắng đêm nay, rất nhẹ, giọt trăng xưa.

 

  Mưa Bergen

  Nhớ Huế mưa

  Nẻo về em

  đã khuất mờ

  Chiêm bao!

 

 

Bergen, 02-1998

 

(Năm 18 tuổi , K.A sống ở Huế một năm. Nhà ở trong thành nội, 54 đường Nguyễn Hiệu,

gần hồ SEN trắng Tịnh Tâm.

Họa sỹ tranh sơn mài Đằng Giao là đệ tử của cố danh họa Nguyễn Gia Trí )

  Bài  11 - Năm 1999.

 

Nếu

 

Nếu hoa hồng biết nói,

Sẽ nói với mùi hương.

Khoe sắc trong tia nắng,

Ca ngợi tình yêu thương.

 

Nếu chim trời biết nói,

Sẽ kể chuyện măy trôi,

Bềnh bồng đem mưa tưới,

Những cánh đồng xanh tươi.

 

Nếu cây rừng biết nói,

Sẽ rì rào không thôi.

Bao nhiêu mầm non mới,

Ưem sự sống cho đời.

 

Nếu giòng suối biết nói,

Sẽ suốt ngày reo vui.

Ưiệu nhạc nào êm ái,

Tạo hóa hiến cho người.

 

Chỉ loài người biết nói,

Xin đừng nói hận thù.

Hòa chung muôn tiếng nói,

Thành điệu nhạc thiên thu.

 

 

Bergen, 02-1999

 

(Bài thơ này đã được phổ nhạc) 

 

Bài 12 - Năm 2000.

 

Điệp Khúc      

 

Trên bãi cỏ ấy,

có ngọn cỏ rất xanh.

Vài giọt nắng long lanh,

Tan đi những hạt tuyết.

Tình yêu mùa đông

ngủ vùi mỏi mệt.

Mùa xuân đâm chồi,

ngọn cỏ chiêm bao.

 

Trên bãi cỏ ấy,

Không có loài hoa xấu hổ.

Chỉ có những bông chuông xanh.

Rung rất nhẹ,

Gọi tình anh,

Bằng tên em.

Như những ngọn cỏ thật mềm,

Trên bãi cỏ rất xanh.

 

Trên bãi cỏ ấy,

có con chim sẻ nhỏ

bay quanh

Tìm dấu chân em,

Chỉ thấy hồn anh,

Chết thật hiền lành.

Nở thành loài hoa không tên,

Ngợi ca tình yêu,

Mùa xuân rực rỡ.

Ngợi ca mùa hè,

Trăng soi  lửa đỏ.

Mùa thu mưa rơi,

Từng giọt trong hồn.

Trên mái cỏ buồn,

Xóa dấu chân em.

Tình yêu anh ơi,

Anh hôn mê man,

Ngọn cỏ thật mềm,

Dù cơn mê nào,

Đã xóa dấu chân em.

(điệp khúc)

Dù cơn mê nào,

Đã xóa dấu chân em.

 

 

Bergen, 02.2000

 

(Điệp khúc của bài thơ số 1 - Bài thơ này đã được phổ nhạc)

 

 

Bài 13 - Năm 2001

 

Xuân Đấy

 

Xuân đến rồi em, trời tuyết đổ,

Ừ em, xuân đấy, có sao đâu.

Anh tìm mua nhánh mai vàng giả,

Xa xứ ta đành tự dối nhau.

 

Giấy bạc, lá giong thì cũng vậy,

Gói vuông, cũng Ưất, cũng xuân thôi.

Phẩm xanh pha khéo trong màu lá,

Nhang điện, lòng thơm, tạ  Ưất Trời.

 

Xuân, chúc mừng em Thiên Kỷ mới,

Giao Thừa mình đón buổi chiều nay.

Mới chiều ? Phải cộng thêm giờ chứ,

Ta đã sang Xuân ở xứ này.

 

Năm nay Tết sớm mua không có,

Dù chỉ là cành hoa giả mai.

Em ở quê nhà em nhớ chụp,

Chợ hoa vàng rực  nỗi bi ai.

 

Bergen, 02.2001

 

            Bài số 14 - năm 2002

Sát Na Yêu

 

Trong mù sương buổi sáng                                           

Mất hút những đồi,

Có không con chim hót, 

Âm thầm một tiếng rơi. 

                                                                                                                       

Ta tìm ta không thấy,

Không em và không tôi,                                          

Bình minh không vệt nắng,                             

Đời lạ mặt với đời                

 

Mở trang kinh phủi bụi,

Nhấp một chén trà ôi,

Không tìm ra câu kệ.

Dậy người sống với người.

 

Trong mù sương buổi tối,

Trong mù sương một đời,

Ta tìm ta đã thấy

Sát Na em yêu tôi.

 

 

Bergen, 02-2002

 

 

Tuyết Mai

                          

Ba mươi bỗng đổ tuyết,

Mùng một Tươi nắng vàng

Cành thông đơm nụ trắng

Mai tuyết đón xuân sang

        

Khai bút Xuân Nhâm Ngọ.

Bergen, 02-2002 

Dương Kiền


Nha van Duong Kien

DƯƠNG KIỀN: Tên thật cũng là bút hiệu của ông. Ông sinh ngày 28-12-1939. Tốt nghiệp đại học Luật Khoa năm 1962, và gia nhập Luật Sư Đoàn cùng năm. Nguyên là chủ bút tạp chí Văn Học và được giải thưởng Văn Chương toàn quốc 1966 với kịch bản SÂN KHẤU. 

 

TÁC PHẨM:

1- Thú đau thương   (Thơ)                        (Tự xuất bản 1960)

2- Biển trầm lặng    (Truyện dài)                        (Nhà xuất bản Đông Phương 1965)

3- Kẻ xa lạ               (Dịch)                        (Nhà xuất bản Bốn Phương 1965)

4- Sân Khấu            (Kịch)                        (Nhà xuất bản Văn Học 1965)

5- Máu của mẹ        (Truyện ngắn)                        (Nhà xuất bản Thứ Tư 1966)

6- Người tù sa mạc  (Dịch)                        (Nhà xuất bản Thứ Tư 1968)

7- Luật Giá thú, Tử hệ và Tài sản cộng đồng (Biên khảo)(Nhà xuát bản Khai Trí 1965)

 

1997 vượt biên và định cư tại Na Uy:

1- Mùa Gặt Giữa Hư Vô  (Thơ)                        (Nhà xuất bản Tiếng Việt 1991)


http://www.gio-o.com/duongkien.html

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2402)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 332)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 4266)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8626)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2960)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8825)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1975)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19355)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12772)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26300)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.