
CHÙA QUẢNG ĐỨC GIỮA TRỜI ÚC
(Sáng tác mới – thể hiện như một ca khúc Phật giáo trữ tình – hùng tráng)
Nhạc và lời: PT Diệu Hoàng (Mai)
Trình bày: Ca Sĩ AI
Verse 1
Giữa Melbourne nắng chiều vàng trải,
Chùa Quảng Đức uy nghi giữa trời Tây.
Dáng hương khói như lời ru ấm lại,
Dẫn bao người tìm lại nẻo mê say.
Ngài Thông Mẫn – bậc thầy cao hạnh,
Tỏa tâm từ sưởi ấm bước chân xa.
Tòa Viện Chủ như vầng mây tịnh lạc,
Soi hồn người giữa xứ lạ quê ta.
Điệp khúc
Chùa Quảng Đức – sáng giữa trời Úc,
Ngọn tâm đăng cháy mãi không phai.
Thầy Nguyên Tạng – dìu bước đường học Phật,
Dẫn đàn con quay về sống an vui.
Quảng Đức ơi – tiếng chuông chiều còn vọng,
Giữ hồn quê giữa bạt ngàn mênh mông.
Verse 2
Ban Đạo Ca ngân vang lời Phật pháp,
Từng câu ca rộn rã khúc nhạc thiêng.
Gia đình Phật tử áo lam bền vững,
Gửi niềm tin vào tuổi trẻ tinh chuyên.
Trường Việt Ngữ – nơi gìn vàng giữ ngọc,
Tiếng mẹ hiền vang vọng giữa trời Tây.
Bao thế hệ học chữ tình dân tộc,
Chữ “Quảng Đức” thấm đượm dạ thơ ngây.
Điệp khúc
Chùa Quảng Đức – sáng giữa trời Úc,
Ngọn tâm đăng cháy mãi không phai.
Thầy Nguyên Tạng – dìu bước đường học Phật,
Dẫn đàn con quay về sống an vui.
Quảng Đức ơi – tiếng chuông chiều còn vọng,
Giữ hồn quê giữa bạt ngàn mênh mông.
Bridge
Dẫu xa xứ vẫn nghe hồn dân tộc,
Trong sắc nâu, trong tiếng mõ, tiếng chuông.
Chùa là bến cho bao đời nương tựa,
Giữa Melbourne vẫn sáng ánh thiền môn.
Kết
Chùa Quảng Đức – ngôi nhà tâm linh ấy,
Dắt con về nẻo giác tỉnh an vui.
Hạt Bồ-đề từ đây nương bóng Phật,
Nở hoa lành trên xứ sở tình người.
Verse 1
Giữa Melbourne nắng chiều vàng trải,
Chùa Quảng Đức uy nghi giữa trời Tây.
Dáng hương khói như lời ru ấm lại,
Dẫn bao người tìm lại nẻo mê say.
Ngài Thông Mẫn – bậc thầy cao hạnh,
Tỏa tâm từ sưởi ấm bước chân xa.
Tòa Viện Chủ như vầng mây tịnh lạc,
Soi hồn người giữa xứ lạ quê ta.
Điệp khúc
Chùa Quảng Đức – sáng giữa trời Úc,
Ngọn tâm đăng cháy mãi không phai.
Thầy Nguyên Tạng – dìu bước đường học Phật,
Dẫn đàn con quay về sống an vui.
Quảng Đức ơi – tiếng chuông chiều còn vọng,
Giữ hồn quê giữa bạt ngàn mênh mông.
Verse 2
Ban Đạo Ca ngân vang lời Phật pháp,
Từng câu ca rộn rã khúc nhạc thiêng.
Gia đình Phật tử áo lam bền vững,
Gửi niềm tin vào tuổi trẻ tinh chuyên.
Trường Việt Ngữ – nơi gìn vàng giữ ngọc,
Tiếng mẹ hiền vang vọng giữa trời Tây.
Bao thế hệ học chữ tình dân tộc,
Chữ “Quảng Đức” thấm đượm dạ thơ ngây.
Điệp khúc
Chùa Quảng Đức – sáng giữa trời Úc,
Ngọn tâm đăng cháy mãi không phai.
Thầy Nguyên Tạng – dìu bước đường học Phật,
Dẫn đàn con quay về sống an vui.
Quảng Đức ơi – tiếng chuông chiều còn vọng,
Giữ hồn quê giữa bạt ngàn mênh mông.
Bridge
Dẫu xa xứ vẫn nghe hồn dân tộc,
Trong sắc nâu, trong tiếng mõ, tiếng chuông.
Chùa là bến cho bao đời nương tựa,
Giữa Melbourne vẫn sáng ánh thiền môn.
Kết
Chùa Quảng Đức – ngôi nhà tâm linh ấy,
Dắt con về nẻo giác tỉnh an vui.
Hạt Bồ-đề từ đây nương bóng Phật,
Nở hoa lành trên xứ sở tình người.
Gửi ý kiến của bạn