Chú voi mừng rơi nước mắt vì được giải cứu sau 50 năm gông cùm đói khát

05/02/202614:55(Xem: 383)
Chú voi mừng rơi nước mắt vì được giải cứu sau 50 năm gông cùm đói khát

Chú voi mừng rơi nước mắt
vì được giải cứu sau 50 năm gông cùm đói khát

  • Nó bị người ta tra tấn hành hạ rất dã man, quá đói mà không có gì ăn phải ăn cả vỏ bánh kẹo của du khách, bây giờ nó đã được giải thoát và sống cuộc sống vui vẻ, tự do.

Trong suốt 50 năm, chú voi Raju sống một kiếp sống nô lệ. Không ai biết cuộc đời trước kia của nó là như thế nào, chỉ biết rằng nó đã bị bắt cóc khỏi mẹ và tách khỏi bầy từ khi còn rất nhỏ, rồi được bán đi bán lại qua tay của 27 người chủ khác nhau như một món hàng hóa, để rồi cuối cùng chôn vùi cuộc đời mình tại một sở thú ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ.

Để bắt Raju phục tùng mệnh lệnh, những người chủ tàn ác đã xiềng nó lại và đánh đập dã man cho đến khi nó hoàn toàn khuất phục, không còn chút phản kháng, chỉ cần nghe giọng chủ đã hoảng sợ. Ban đêm nó không có chỗ ngủ, còn ban ngày nó được sử dụng như một con thú tiêu khiển, giương vòi ra làm trò để xin tiền từ khách tham quan.

 Chú voi Raju bị xiềng xích suốt 50 năm qua tại một sở thú ở Ấn Độ.

Chú voi Rajubị xiềng xích suốt 50 năm qua tại một sở thú ở Ấn Độ.

Biết kiếm tiền nhưng Raju lại không được cho ăn uống đầy đủ. Khi được khách tham quan cho kẹo, vì quá đói nên nó ăn cả vỏ và giấy nhựa. Đuôi của nó còn bị nhổ trụi lông để làm bùa may mắn bán cho khách. Bị xiềng bằng dây xích có đinh 24/7 nên chân của nó còn bị thương tích và lở loét, mỗi lần di chuyển là máu và mủ lại rỉ ra từ miệng vết thương. Cả đời nó chỉ biết có đau đớn và cô độc.

Biết được hoàn cảnh đáng thương của Raju, một tổ chức cứu trợ động vật hoang dã ở London đã quyết tâm bay sang Ấn Độ để giải thoát cho nó. Một nhóm gồm 10 bác sĩ thú y và chuyên gia động vật hoang dã cùng 20 nhân viên kiểm lâm và 6 cảnh sát đã đột nhập vào sở thú vào ban đêm để tiến hành công cuộc giải cứu. Thời điểm này sẽ có ít người xung quanh, và chú voi sẽ được bảo vệ khỏi ánh nắng mặt trời gay gắt.

 Người ta phải đột nhập vào sở thú vào ban đêm để giải cứu nó, tuy nhiên đã vấp phải sự phản kháng kịch liệt từ người chủ.

Người ta phải đột nhập vào sở thú vào ban đêm để giải cứu nó, tuy nhiên đã vấp phải sự phản kháng kịch liệt từ người chủ.

Tuy nhiên, cuộc giải cứu vấp phản cản trở lớn từ người chủ của Raju. Ông ta quát tháo ra lệnh cho nó trở nên hung dữ. Khi chú voi quá sợ không dám tấn công những người đến giải cứu, ông ta dùng thêm dây xích có đinh để trói nó thật chặt, những cây đinh nhọn thít thật sâu vào da thịt vô cùng đau đớn.

Quyết không bỏ cuộc, đội giải cứu cố gắng khống chế người chủ để đưa chú voi đi. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Raju bắt đầu chảy nước mắt không ngừng. Không biết lúc đó nó đang nghĩ gì trong đầu, có lẽ nó cảm nhận được rằng nó sắp thoát khỏi bàn tay của người chủ tàn ác. Cảnh tượng ấy khiến cho ai nấy đều xúc động. Động vật thì cũng biết đau và cũng có cảm xúc như con người đấy thôi.

 Raju bật khóc khi thấy nhiều người đang cố gắng cứu mình khỏi xiềng xích.

Raju bật khóc khi thấy nhiều người đang cố gắng cứu mình khỏi xiềng xích.

 Nó được cho lên xe tải và đưa đến nơi an toàn, tránh xa khỏi người chủ tàn ác.

Nó được cho lên xe tải và đưa đến nơi an toàn, tránh xa khỏi người chủ tàn ác.

Đội giải cứu quyết định đưa chú voi lên xe tải cùng với toàn bộ xiềng xích vẫn còn dính vào chân. Dù mỗi bước đi đều gây ra đau đớn không sao tả siết nhưng Raju vẫn ráng làm theo chỉ dẫn. Nó biết người ta đang cố gắng cứu nó. Nó được đưa đến một khu bảo tồn và chăm sóc voi hoang dã ở thành phố Mathura, nằm cách đó hơn 560km.

Tại đây, Raju được ăn một bữa no nê gồm chuối, lá chuối, xoài, bánh mỳ, bánh quy và nước sạch trước khi người ta tiến hành tháo xích cho nó. Họ phải mất đến 45 phút mới tháo hết chỗ xích dính vào những vết thương trên chân Raju. Ngay sau khi sợi dây cuối cùng được cắt bỏ, Raju được cho đứng lên và chập chững bước đi. Đã 50 năm rồi nó mới lại được tận hưởng cảm giác tự do tuyệt đối như thế.

 Người ta phải mất 45 phút mới tháo hết xích trên người nó.

Người ta phải mất 45 phút mới tháo hết xích trên người nó.

 Những sợi xích có đinh nhọn khiến chân của Raju đầy vết thương lở loét, mỗi cử động đều như cực hình.

Những sợi xích có đinh nhọn khiến chân của Raju đầy vết thương lở loét.

 Raju được dỗ cho ăn để người ta chăm sóc vết thương.
Raju được dỗ cho ăn để người ta chăm sóc vết thương.

 Chú voi tung tăng bước đi sau khi được thả tự do.

Chú voi tung tăng bước đi sau khi được thả tự do.

Những ngày sau đó, Raju được tắm rửa, chăm sóc và chữa lành vết thương. Nó được hòa nhập với những người bạn mới của mình, cũng là những chú voi được giải cứu khỏi con người. Nó sẽ phải học và làm quen với nhiều thứ mới.

Đó là câu chuyện của 5 năm trước. Hiện tại, Raju vẫn đang sống rất vui vẻ và khỏe mạnh tại khu bảo tồn của nó. Nó mới được tổ chức một bữa tiệc kỷ niệm 4 năm được tự do vào ngày 04/07/2018. Raju vừa thưởng thức bỏng ngô vừa lim dim đôi mắt một cách an nhàn và tận hưởng. Không còn ai nhận ra nó đã từng là chú voi ốm đói thân tàn ma dại lúc mới được giải cứu đưa về đây.

 Raju được ăn uống và tắm rửa thỏa thích ở ngôi nhà mới tràn đầy tình thương.

Raju được ăn uống và tắm rửa thỏa thích ở ngôi nhà mới tràn đầy tình thương.

 Vẻ mặt sung sướng của nó sau khi được ăn uống thỏa thích.

Vẻ mặt sung sướng của nó sau khi được ăn uống thỏa thích.

 Thỉnh thoảng nó cũng xúc động rớt nước mắt nếu được ăn một món gì đó thật ngon mà nó chưa từng nếm qua bao giờ.

Thỉnh thoảng nó cũng xúc động rớt nước mắt nếu được ăn một món gì đó thật ngon mà nó chưa từng nếm qua bao giờ.

 Nó mới được tổ chức party mừng 4 năm tự do vào tháng 7 năm ngoái.

Nó mới được tổ chức party mừng 4 năm tự do vào tháng 7 năm ngoái.

 Bây giờ nó đang sống rất vui vẻ và hạnh phúc bên những người bạn mới của mình.

Bây giờ nó đang sống rất vui vẻ và hạnh phúc bên những người bạn mới của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2010(Xem: 6069)
Phải chờ thêm 12 năm nữa, cho đến 1871, khi không thể giấu mãi niềm tin chắc của mình, ông mới xuất bản tác phẩm "Thủy tổ của con người". Darwin viết thầm trong Nhật Ký: "Để tránh khỏi phải nói rằng tôi đã trở thành duy vật đến thế, tôi phải nhẹ nhàng trong cách nói, chỉ nói rằng những cảm xúc, những bản năng, những mức độ tài năng, tất cả đều di truyền, bởi vì bộ não của đứa bé giống như bộ não của cha mẹ nó" (18). Ông viết trong thư gửi Karl Marx: Đừng tấn công trực tiếp Thiên chúa giáo làm gì, vô ích đối với quần chúng; "hãy làm giàu trí óc con người bằng tiến bộ của khoa học, chỉ nhờ thế tự do tư tưởng mới phát triển thêm. Và bởi vậy, tôi tránh nói đến tôn giáo, chỉ hạn chế vào khoa học" (19).
16/07/2010(Xem: 10389)
Nhà nước xác nhận ý muốn thực hiện sự tách rời giáo quyền ra khỏi chính quyền. Giáo quyền và chính quyền là hai lãnh vực riêng biệt không có quyền can thiệp vào nhau. Nhưng cả giáo quyền và chính quyền đều phải có đạo đức, nếu cả hai đều không muốn phá sản. Vì vậy tôn giáo có thể giúp cho chính trị và chính trị có thể giúp cho tôn giáo, nhưng cả hai bên đều phải theo luật pháp quốc gia. Bên tôn giáo có thể đóng góp tuệ giác và nhắc chừng về chiều hướng tâm linh đạo đức trong cả hai ngành lập pháp và hành pháp, bên chính trị có thể đóng góp ý kiến về sự suy thoái đạo đức trong tôn giáo và sự lạm dụng giáo quyền trong việc tìm cầu danh lợi và quyền bính, và yểm trợ cho tôn giáo trong những công tác giáo dục đạo đức và thực tập đưa tới lành mạnh hóa xã hội.
04/07/2010(Xem: 7106)
1. Người Cộng Sản Việt Nam cảm thấy thoải mái trong nếp sống văn hóa truyền thống dân tộc Việt Nam và nguyện sống như thế nào để có thể mỗi ngày làm đẹp thêm nếp sống ấy.
03/07/2010(Xem: 6895)
“Kính thưa các bạn, tôi đã từng có dịp đọc Phúc Âm với con mắt của một thiền sư. Chúng tôi đã từng có giao lưu với các linh mục và các vị mục sư. Chúng tôi đã từng sinh hoạt chung, những sinh hoạt này không phải chỉ là trao đổi ý kiến và kinh nghiệm mà còn là sống chung và tu tập chung. Chúng tôi xin phát biểu trên cơ bản đó. Chúng tôi cũng đã tham dự nhiều buổi họp, nhiều hội nghị đối thoại giữa đạo Phật, đạo Ki Tô và những đạo khác. Tôi nhớ ngày xưa có một thiền sư Việt Nam đã đọc kinh Dịch và đã trình bày kinh Dịch theo cái nhìn của một thiền sư.
03/06/2010(Xem: 6268)
"Phải có gì của riêng ta thì mới dung thông được với cái của người. Khi ta không biết ta là ai mà mở cửa đón nhận thì mất luôn cả mình. Điều đáng sợ nhất trong văn hóa VN là đánh mất bản sắc của mình, vậy nhưng, hình như ta còn chưa nhất trí được bản sắc của mình là gì nữa"
21/05/2010(Xem: 6363)
Tôi mới đây được xem bộ phim 'Kẻ trộm sách' của đạo diễn Brian Percival và trong đầu luôn ghi nhớ hình ảnh cô bé xinh xắn, đáng yêu Liesel Meminger nghiêng mình bên trang sách.
20/05/2010(Xem: 6575)
30 tháng 7, 2009 Vấn đề Alexandre de Rhodes chưa thể quên đối với người dân Việt nhất là với giới nghiên cứu vì vài lý do: a- Sau năm 1993 “bia 1941” của A. de Rhodes, được dựng lại tại khuôn viên thư viện Hà Nội và tên đường A. de Rhodes cũng được tái lập tại TP. Hồ Chí Minh/
10/03/2010(Xem: 5717)
Ông Đỗ Trung Hiếu là người Khánh Hòa, nguyên là giáo sư của trường Trung học Bồ Đề Nha Trang. Khoảng năm 1962-1963, Ông xuất hiện trong phong trào tranh đấu Phật Giáo Nha Trang và Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc . Sau đó không ai biết tông tích ông. Sau năm 1975 ông xuất hiện và giữ vai trò trọng yếu trong Ban Tôn Giáo chính phủ. Năm 1990 ông đã được ra khỏi đảng do bất đồng chính kiến. ‘Niềm Riêng’ ở cuối bài Thống nhất Phật giáo nói lên rất nhiều điều.
26/09/2009(Xem: 8605)
Thi hành Giáo chỉ số 9 của Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ra Thông bạch thành lập cơ cấu mới của Giáo hội tại Hoa Kỳ, Canada, Âu châu, Úc châu và Tân Tây Lan gồm những thành viên trung kiên theo đường lối dân tộc và Phật giáo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
15/09/2009(Xem: 8621)
Để đối phó với tình hình khó khăn, bị vu cáo trắng trợn và đe dọa thường trực, Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành Giáo chỉ thành lập Văn phòng II Viện Hóa Đạo mới