Đêm mơ tôi hái được trăng
Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe
Mang trăng trên áo tôi về
Ghim nơi áo trắng miền quê học trò
Chập chờn bừng mắt giữa mơ
Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*:
Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,
Ta sang săn sóc,
Nhà phía tây có bà mẹ gầy,
Ta mang cho túi gạo,
Nhà phía nam có người đang chết,
Ta sang khuyên đừng sợ,
Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau,
Ta sang can thôi bỏ đi.
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy,
Tôi còn là cô bé tuổi mười hai.
Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm,
Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn,
Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt,
Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa
Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
Ôi! Anh em ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho yêu thương
Mời biển đông sóng vỗ
Hãy hát cho xanh xao
Gọi nhức đau mầm lá
Hãy hát cho hoang vu
Những cuộc tình hóa gió
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.