Thư gửi Mẹ !

07/05/202119:22(Xem: 8168)
Thư gửi Mẹ !




Thư gửi Mẹ !

 

Kính dâng Thầy bài thơ với tâm trạng của đứa con bước vào ngũ tuần và Mẹ mình thì càng một già yếu đi mà không sao bên cạnh nhau được như những ngày ấu thơ để đền đáp công ơn ...Hy vọng bài thơ sẽ biểu hiện được tâm trạng của nhiều người con đang sống tại hải ngoại , Kính chúc sức khỏe Thầy , HH





Con vẫn biết :
Với thời gian Mẹ không còn nét diễm kiều đài các !
Nhất là khi Cha khuất bóng nhiều năm 
Một mình lo toan với trăm việc ứ  đọng ...ngầm 
Mẹ  âm thầm làm việc không giờ nghỉ ! 

Nay nghiệm ra :
những lời tán dương Mẹ thật chí lý ! 
Là biển hồ lai láng vẫn trào dâng 
Là ánh trăng theo con về khắp mọi nẻo đàng 
Là gió mơn man đôi má con khi nắng hè oi bức !

Bước  vào tuổi năm mươi... ngày thứ nhất !
Nhìn đứa con đầu lòng bước qua cửa trung học xong 
Bao ký ức thuở ấu thơ ... chất chứa trong lòng .
Đang quay lại như bộ phim nhiều tập ...

Vẫn tuân giữ truyền thống tổ tiên thiết lập 
Mỗi năm giỗ kỵ  ...không biết bao lần, 
Dường như thuộc lòng ..Mẹ  chưa sót chưa  nhầm  
Tất cả thân bằng quyến thuộc gặp nhau trong thân ái ! 


Sống tại hải ngoại  vào thời hiện đại , 
Ngày càng bận rộn, dần dần ít viếng thăm 
Tuần vài  cú  gọi trong dăm phút ...chuyện thăng trầm 
Chợt quên tuổi  Mẹ ngày một thêm  chồng chất ! 

Đến nay nghe lại bản nhạc này .. con khóc ngất 
Tạ lỗi mẹ bằng gì ... để đền đáp công ơn 
Nước chảy xuôi dòng ...nguyện tiếp tục vẹn tròn 
Thực thi như tất cả những bà mẹ  Việt Nam yêu dấu! 

Mẹ ơi ...khúc nhạc lòng con đang hoà tấu!!!!
Huệ Hương 


facebook-1


***
youtube
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2011(Xem: 13631)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17320)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14741)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28304)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 14918)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60389)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13229)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11902)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17189)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15509)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.