Về Chùa Viên Giác, Hannover, Đức Quốc

18/06/201300:34(Xem: 14558)
Về Chùa Viên Giác, Hannover, Đức Quốc
Chua Vien Giac (15)Chua Vien Giac (16)Chua Vien Giac (18)

Tôi về chùa Viên Giác tham dự lễ Phật Đản lần này không rõ là lần thứ mấy. Mặc dù nhằm cơn sốt bóng đá tổ chức ngay tại Đức, số lượng Phật tử về chùa vẫn không thay đổi. Vẫn người qua lại tấp nập. Vẫn khói hương nghi ngút trong lẫn ngoài sân chùa. Vẫn các hàng quán bốc lên mùi thơm của bún „bò“ Huế chay, bắp luộc, bún riêu, phở, chè, cháo v.v... và v.v... Và tôi, vẫn thói quen tìm một góc ở phòng Tổ dành cho mình một giấc ngủ, mặc dù gần đó, sát chùa vài khách sạn lớn được xây dựng từ Hội Chợ Expo 2000 giải quyết rất nhiều cho vấn đề ngủ nghỉ của Phật tử về chùa, nhưng đăng ký chậm trễ là hết phòng.

Thế nên thản nhiên như... ruồi, tôi „đáp“ xuống sàn gỗ trong phòng Tổ một cách vô tư như về nhà mình không kịp và cũng không hỏi han ai, vào nửa đêm về sáng.

Tôi nhè nhẹ đẩy cửa phòng Tổ, lách mình, mò mẫm như tên trộm trong bóng đêm dưới ánh sáng nhá nhem mờ mờ hắt từ những bóng đèn ngoài hiên chùa qua khung cửa sổ. Tôi mở valy lôi túi ngủ ra, rồi cũng nhè nhẹ trải túi ngủ đặt mình xuống. Chỗ ngủ đương nhiên hơi chật. Vì lúc tôi đến mọi người đang say giấc nồng, nằm xếp lớp như cá mòi, la liệt từ đầu phòng đến cuối phòng và đang cùng hòa tấu một bản tình ca du dương êm ái.

Tối „lấn“ một chỗ gần cửa ra vào. Người kế cận chợt thức giấc, không càm ràm trách móc, như con sâu cựa mình nhè nhàng nhích sang bên dành cho tôi đủ cuộn mình trong túi ngủ như con tằm nằm trong tổ kén. Đi mệt vì đường xa, từ Thụy Sĩ sang Đức, vừa nhắm mắt, tôi bắt được nhịp, hòa vào bản tình ca du dương êm ái...

Bản tình ca được kết thúc khi có những tiếng động rộn ràng của quí Thầy, Cô chuẩn bị vào phòngTổ làm lễ và khi ánh bình minh đang chào đón một ngày mới ngoài hiên chùa. Tất cả tất bật thức dậy, làm vệ sinh và đúng 6 giờ kém 15, ai nấy chỉnh tề trong chiếc áo tràng lam hiện diện đông đủ nơi chánh điện.

Về chùa Viên Giác, nếu chỉ đề cập mãi về phương cách điều hành rất khoa học, rất chính xác đúng giờ phù hợp nếp sống văn minh Tây phương nhưng vẫn giữ được truyền thống văn hóa Á Châu đáp ứng nhu cầu cho mọi người từ tâm linh đến thể chất là điều quá thừa thãi, vì ai cũng biết. Bao năm qua, chùa đã đi vào nề nếp, lớp lang rõ ràng. Nắm tờ chương trình trong tay, chúng ta cứ an nhiên theo sát, không bị chậm trễ dù một phút, không phải đợi chờ, hay sợ bỏ sót bất cứ tiết mục nào.

Qua bài này, điều tôi muốn viết ở đây sau khi tham dự lễ Phật Đản là cảm nghĩ chân thành của tôi về ý nghĩa và sự lợi lạc ít nhất đối với riêng tôi khi về chùa Viên Giác. Ở chùa, tại đây, tôi học hỏi được nhiều. Học từ nghe và thấy. Vậy tôi nghe được gì và thấy những gì? Đó là câu hỏi, thiết nghĩ quí độc giả đang chờ câu trả lời.

Sau thời công phu khuya, đến giờ điểm tâm. Rảnh rang, như công an khu vực, tôi rà rà dạo quanh trước và sau sân chùa, đảo mắt quét nhanh các gian hàng bán thức ăn, thực phẩm, xét nét người qua kẻ lại, „tóm“ lấy... đưa lên báo. „Nạn nhân“ đầu tiên của tôi là Bác sĩ Chí. Anh đang cùng phu nhân ngồi trong quán... gió (quán được dựng lên bằng những tấm lều che nắng, mưa, nhưng không che gió). Anh chị đang thưởng thức món bánh bèo. Tôi bưng dĩa bánh cuốn sà tới nhận bà con, làm như cùng con nhà Phật, dù chỉ mới gặp và quen nhau một lần ở khóa tu học tại Ý quốc, nơi anh chị định cư, tôi và cả anh chị coi như có... họ hàng!

Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Anh nói:

- Tôi có cô em gái chỉ mê văn nghệ. Thấy tôi quan tâm chuyện Phật sự nó luôn chê tôi „Tây học mà còn mê tín dị đoan“, thế mà giờ, nó hăng hái đi chùa hơn ai hết.

Rồi anh đưa mắt nhìn những hàng quán xung quanh, nơi đang hiện diện những người cặm cụi với công việc, chăm chút từng chiếc bánh, nồi súp, rổ rau... và bây giờ đứng bán, anh tiếp:

- Chị xem, những người đang làm công quả kia, họ bỏ nhiều công sức, thời gian, phục vụ cái ăn cho chúng ta và gây quỹ đóng góp cho chùa. Họ âm thầm làm việc, không hề biết và cũng không ngờ được, hành động của họ đang thể hiện một giáo pháp không bằng lời mà bằng „thân giáo“. Chính họ đã đánh động trái tim em tôi. Nó bảo ở đây, nó tìm thấy tình người làm lòng nó ấm lại và... quyến rủ chinh phục được nó.

Câu nói của anh Chí, khiến tôi nhớ lại sự kiện của bản thân. Tôi cũng vậy, như Dạ Lan, em của anh. Tôi rất mê văn nghệ. Trước đây, ai rủ tôi đi chùa, tôi lắc đầu từ chối. Đi chợ, tôi đi. Chùa thì không, rồi tôi lại hỏi: „Ở chùa có văn nghệ không?“. Nếu đạo Phật cho rằng mọi sự khởi đầu bằng nhân duyên, có cái này sinh ra cái kia, thì văn nghệ đã „câu“ được tôi đến. Tôi đến chùa ban đầu chỉ để tìm ca sĩ, vũ công, để được ngắm nhìn và thả hồn hòa trong lời ca tiếng nhạc cùng ánh sáng mờ ảo mông lung của các điệu vũ trên sân khấu, chớ không tìm Phật. „Trước dùng dục câu dắt, sau dùng trí để nhớ“, đó là phương cách, cũng là một trong những con đường dẫn đến đạo, đưa tôi đến chùa. Và tại đây, cũng như Dạ Lan, mắt và tai tôi không còn đóng khung trong cái sân khấu nhỏ bé, mà tầm nhìn mở rộng để nhận ra những điều ít tìm thấy ở đời thường. Ở đây, trong không khí đầy đạo vị, trong tinh thần của Kinh Hoa Nghiêm. Nhất bản tán vạn thù, vạn thù qui nhất bản“ (một là tất cả, tất cả là một) mọi người cùng sống cho nhau, nỗ lực cho một công việc chung, ai nấy đều quên mình để nghĩ và sống cho kẻ khác, vì kẻ khác đó cũng chính là mình. Người vui là ta vui. Ta vui, ta tạo người khác vui. Tôi đã bị cuốn hút không chỉ vì văn nghệ nữa (nhưng nếu có vẫn tốt hơn) cái tình người nghĩa đạo chan hòa trong giáo pháp của Đức Phật. Và cũng ở đây, mọi người dường như tựa và chuyền cho nhau cái tha lực để đắp thêm vào cái tự lực vốn bị đời sống đời thường làm chao đảo.

Một người bạn khác ghé lại, tôi nhận ra anh Ngô Ngọc Diệp. Tôi mới gặp, quen anh sáng nay, nhưng nghe và biết anh trước đó qua báo Viên Giác „Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình“. Một lần đọc bài anh có câu „Muốn trao đổi Phật Pháp với bạn đạo“? Câu viết tự nhiên, thân tình nhưng tôi lại nhớ câu nói của cụ Lê Quí Đôn: „Thiên hạ nghi, vấn bảo Đôn“ (thiên hạ thắc mắc điều gì cứ hỏi Đôn). Phật Pháp tôi vẫn lờ mờ, chả có gì để „trao“ hay „đổi“ với anh được. Tôi chỉ có „nghĩ“ và „vấn“ anh thôi. Tôi hỏi:

- Anh Diệp này, tử vi của tôi, sách nào cũng bảo „nếu tôi tu sẽ thành chánh quả“. Nhưng tôi không rõ tu thế nào để thành chánh quả đây?

Anh Diệp cười, đáp gọn lỏn:

- Tu, với tôi, hiểu đơn giản là sửa mình. Vậy thôi.

Trời, sửa mình?! „Ngon lành“ như tôi còn sửa cái gì chứ? Về nội dung „chăm, ngoan, hiền, tội...“ như tôi không lẽ tôi sửa thành „lười, hư, hung, ác“ Còn hình thức với dung nhan thường thường bậc trung thoáng trông cũng „dễ ghét đáo để“, có đến thẩm mỹ viện cũng bị đuổi ra. Dễ ghét như thế này mà đòi sửa cho thành dễ thương à. Nghĩ trong bụng tôi phì cười nhưng tôi không nói ra. Anh Diệp tiếp:

- Là Phật tử chỉ cần giữ đúng năm giới, đủ thành chánh quả!

Năm giới: Không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu. Chà, sơ đẳng quá, tôi nghe hoài. Nhưng mỗi người trong chúng ta tự xét lại mình coi, mấy ai không phạm ít nhất một trong năm giới đó?!

Sắp đến giờ tụng kinh, tôi cáo biệt vợ chồng anh Chí, anh Diệp rồi chuẩn bị vào chánh điện.

- Ai hát hay vậy hở mẹ?

Tiếng của một bé gái ngồi phía sau tôi hỏi mẹ, khi bé nghe Sư Cô tụng kinh. Tôi phát phì cười về con chim non lần đầu lạc vào vườn trầm. Rồi nay mai trên đường đời bé có duyên với Phật, bé sẽ cùng „hát“, cùng cất tiếng líu lo dưới ánh nắng ban mai như hào quang chiếu rọi của Phật Pháp, góp cho vườn trầm khởi sắc tỏa hương khắp nơi nơi.

Buổi chiều, sau giờ ăn trưa, nghỉ trưa, là giờ thuyết giảng của thầy Phương Trượng Thích Như Điển.

Ngồi phía sau trong chánh điện, tôi lắng lòng nghe pháp, tâm tư tôi lâng lâng dịu êm. Bao phiền muộn của đời sống như theo khói hương lãng đãng bay vào không khí.

Tôi nhìn lên phía trước. Giọng của thầy Phương Trượng vẫn đều đều. Mỗi lời mỗi câu thốt ra đều có đệ tử ngồi kế cận thông dịch ra tiếng Đức, một điều hơi khác so với những lần tôi tham dự trước đây. Điều đó chứng tỏ, chùa Viên Giác đã thu hút được người Đức và đám trẻ sinh trưởng tại Đức không thạo tiếng Việt. Chùa vẫn phát triển đều. Hàng lọat sư trẻ có tài năng dưới trướng. Thầy Như Điển đã có tới „cháu nội“ (thế hệ thứ ba) từ những chú tiểu tướng hảo, quang minh sẽ tiếp nối gánh vác chùa. Tôi tự hỏi, tu như Thầy sẽ thành chánh quả không? Thầy luôn gặp thuận duyên, muốn gì đều được. Hô một tiếng người người hưởng ứng. Thầy nói, người ta nghe, thầy chưa... đe ai nấy đều nể (sợ) thầy không sai đã khiến được không biết bao người đến giúp. Có phải đó là nhờ phúc không? Phúc, không chỉ từ đời này mà còn.... từ đời trước hay nhiều kiếp trước, nếu không, cùng mặc áo cà sa, nhiều vị còn giỏi hơn thầy Như Điển, nhưng đâu luôn gặp thuận duyên. Tôi gẫm lại đời tôi. Tuy không là Ni Cô, nhưng trong 84 ngàn phép mà Đức Phật dạy, tu tại gia, tại chợ cũng là tu.

Những ước mơ một xã hội công bằng, sống trong tình yêu thươing nhau, không có người bóc lột người, không chém giết, không tranh giành v.v... và v.v... thực hiện được điều đó, theo tôi, cũng là tu vậy. Cho nên, bao lâu, tôi cố gắng... tu như thế, nỗ lực với ước mơ của mình, mong cầu mình như người, người như mình, để, một là tất cả, tất cả là một. Thế mà, tôi nói không ai nghe. Tôi „đe“ không ai sợ. Tôi „sai“ không ai làm. Thậm chí giúp người kém may mắn cũng bị phản tác dụng. Kẻ kéo được lên bờ, tự lao xưống vực thẳm. Người bay cao, chiếm trọn cả bầu trời, say sưa tung hoành, phóng uế vung vãi xuống trần gian. Đưa ra phía trước, tưởng để dọn chông gai nâng đỡ người phía sau cùng tiến. Trái lại, đứng trước chỉ để dang tay „chận“ người đứng sau; không muốn và không cho ai vượt qua mình. Tưởng như thế là nhất, là thắng. Không, chỉ đang giậm chân một chỗ, cho đến lúc, nhìn qua ngoảnh lại có kẻ đã phóng qua được mình, mới hay mình đã lùi xa thiên hạ hằng thế kỷ.

Những chướng duyên trong tu tập vẫn là những thử thách thông thường trên đường đời, đường đạo. Nhưng trước ngọn núi cao cheo leo không trèo được, trước dòng sông sâu cuồn cuộn không lội được, biết sẽ làm sao ngoài con đường mòn nhỏ hẹp quanh co dẫn tới kẻ độc hành còn ý chí.

Bao lâu, tôi khắc khoải kiếm tìm con đường tu để thành chánh quả „Ta là Phật đã thành. Chúng sinh là Phật sẽ thành“. Câu nói của Phật nghe sao đơn giản, chữ „sẽ“ thật ngắn ngủi nhưng đường đi dài diệu vợi, có khi hằng hà kiếp!

Quan sát và phát triển cũng là một cách tu. Quí Thầy từng dạy thế. Quan sát sự kiện để thấu triệt đâu là nguồn gốc, là nguyên nhân của vấn đề, từ đó, phát triển trí huệ, tích lũy công đức tu tập nhằm phát huy Phật tánh trong mỗi con người chúng ta tiến tới hòa nhập vào bản thể chân như bất biến. Ôi, giáo pháp của Đức Phật thâm sâu vi diệu. Lý thuyết nhiều khi không hiểu nổi. Thực hành lại lắm gian nan.

Một chương trình văn nghệ chào mừng Đản Sanh, chùa Viên Giác thường mời hai ca sĩ. Năm nay có sự hiện diện của Như Quỳnh và Thành Lễ. Danh ca hát hay diễn giỏi là điều đương nhiên. Ở đây, có một lực lượng cây nhà lá vườn diễn hay không kém đó là các Gia Đình Phật Tử của Đức Quốc. Bao năm qua, dễ chừng đã 20 năm trời, anh em đã miệt mài hỗ trợ chùa không ngơi nghỉ. Từ mọi công tác trật tự, vệ sinh, hành chánh, văn nghệ. Đâu cần có Gia Đình Phật Tử, đâu khó cũng có Gia Đình Phật Tử. Và đêm nay, trong chương trình văn nghệ, anh em đã đóng góp những màn nhạc cảnh, vũ khúc thật tuyệt vời. Đã nhiều lần làm khán giả chùa Viên Giác, tôi rất ngạc nhiên anh em liên tục có những tiết mục độc đáo, mới lạ. Từ „mãi võ sơn đông“, múa kiếm với những đường quyền, đường kiếm tuyệt luân. Ngồi xem, tôi có cảm tưởng tài tử phim tập Hồng Kông đang biểu diễn những màn đấm đá. Chỉ cần sơ sẩy, mạnh tay... có thể quí Thầy, Cô cùng Phật tử... tụng kinh vãng sanh không chừng. Bên cạnh đó, những màn vũ quạt, múa lụa và cả những điệu Ấn Độ trong nhạc cảnh „Sự tích Đức Phật Thích Ca“ với trang y lộng lẫy cũng sinh động không kém.

Chương trình nói chung thật đặc sắc và kết thúc đúng 24 giờ theo qui định. Mọi người hoan hỉ ra về.

Trên con đường dẫn về „nhà trọ“, tôi tự hỏi, anh em Gia Đình Phật Tử nỗ lực bỏ nhiều công sức đóng góp văn nghệ cho chùa, không chỉ năm nay mà đã từng nhiều năm dài, phải chăng như lời Bác sĩ Chí đã nói: „Họ đang thể hiện giáo pháp của Đức Phật không bằng lời mà bằng thân giáo“.

Sáng hôm nay chủ nhật, vẫn như thường lệ, sau khi công phu khuya và điểm tâm, vì đường xa nên tôi không ở lại tham dự được hết chương trình. Tôi trở lại Thụy Sĩ với lòng thơi thới nhẹ tênh cùng miên man suy gẫm cuộc đời. Nhìn người lại gẫm đến ta để nhận ra mình phúc nhỏ cần phải tu thêm, tu nhiều kiếp, bắt đầu từ kiếp này mới mong đạt thành chánh quả.

Trần Thị Nhật Hưng

 (Tháng 7.2006)

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/03/2026(Xem: 10810)
Thành phần nhân sự Ban Tổ Chức Khóa Tu Học Phật Pháp Úc Châu kỳ 24: -Chứng minh: TLHT Thích Bảo Lạc, HT Thích Minh Hiếu, HT Thích Bổn Điền -Cố vấn: HT Thích Tâm Minh -Trưởng Ban: SC Thích Nữ Huệ Minh -Phó Ban: NS Thích Nữ Thành Liên -Soạn Thảo Chương Trình Giảng Dạy: Tổng Vụ Hoằng Pháp-Giáo Dục -Thư Ký: Đh. Diệu Hiền, Đh. Đồng Hiếu Tâm Ngọc Thảo -Thủ Quỹ: NS Thích Nữ Thảo Liên, Đh.Diệu Hòa, Đh. Diệu Ánh, Đh. Quảng Lưu -Ban Cư Trú: Đh. Quảng Thiện Duyên Hoàng Lan, Đh. Quang Minh, Đh. Lạc Ngọc -Ban Vận Chuyển: ĐĐ Vạn Thắng, ĐĐ Nghiêm Tịnh, Đh. Quảng Hoàng, Đh. Chúc Nguyên -Ban Trai Soạn: SC TN Liên Phương, SC TN Lệ Nghiêm -Ban Hành Đường: NS TN An Hiếu, NS TN An Thảo, SC TN Huệ Thanh, SC TN Hạnh An -Ban Thiết Trí Trang Hoàng: ĐĐ Thích Hạnh Phát, Đh. Quảng Bảo, Đh, Quảng Pháp Đăng, Đh. Trung Minh Minh -Ban Âm Thanh-Ánh Sáng: Đh Quảng Đại Tâm Công Đạo -Ban Nhiếp Ảnh & Livestream: Đh Thiện Hưng, Đh Nguyên Nhật Khánh, Đh Quảng Thiện Duyên, Đh.Jordan Quảng Th
14/03/2026(Xem: 2447)
THIỀN VIỆN MINH QUANG TÂY ÚC 5 Hyem Road, Herne Hill WA THÔNG BÁO (thay Thư Mời) Cúng Rằm Tháng Giêng Kỷ niệm lần thứ 72 Tổ Sư Minh Đăng Quang vắng bóng Lễ Đặt đá Khởi công xây dựng Thiền viện Minh Quang Tây Úc Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Kính thưa Quý Đồng Hương và Phật Tử Việt Nam gần xa! Như thông lệ hằng năm, Rằm Thượng Nguyên là ngày rằm đầu năm mới. Quý Phật Tử thường về chùa hay thiền viện để cầu bình an, thịnh vượng cho gia đình và xã hội. Thiền viện Minh Quang sẽ tổ chức cúng cầu an vào hai ngày 14 & 15 tháng Ba năm 2026 (chiều Thứ Bảy và sáng Chủ Nhật). Đặc biệt nhân dịp này nhằm báo đền ân đức Tổ Sư trong lễ tưởng niệm ngày vắng bóng lần thứ 72, Tăng đoàn Phật Giáo Khất Sĩ Úc Châu tổ chức Lễ Đặt đá Khởi công xây dựng Thiền viện Minh Quang Tây Úc vào ngày 15 tháng Ba nói trên. Để chứng minh cho đại lễ, Ban tổ chức đã cung thỉnh trên ba mươi (30) chư tôn thiền đức Tăng Ni hải ngoại và liên bang Úc tham dự và cầu nguyện. Ban tổ chức kính gởi Th
03/04/2026(Xem: 169)
Chương Trình tổng quát của Phái Đoàn Hoằng Pháp Hoa Kỳ từ giữa tháng 3 đến đầu tháng 5 năm 2026 1) Ngày 12.3.2026(thứ năm) Phái Đoàn sẽ có mặt tại Tịnh Thất Hòa Bình của Sư Cô TN Hạnh Trì. Quý Thầy ở ngoại quốc đến phi trường San Francisco, quý Thầy địa phương có thể đến phi trường Okland, San Jose. - Ngày 14&15.3(thứ bảy&chủ nhật) tu tập và giảng pháp tại Tịnh Thất Hòa Bình. - Ngày 15.3.2026(Chủ nhật)một ngày huân tu Tịnh Độ tại chùa Đại Nhật Như Lai của Hòa Thượng Thông Đạt - Ngày 17.3.2026(thứ ba)Quan Âm Tịnh Xá/Đạo Tràng Phổ Hiền của Cô Đồng Từ. 2) Ngày 18 hoặc 19.3.2026 Đến địa phương Boston; chùa Tường Vân nơi TT Tâm Hỷ Trụ Trì, xuống phi trường BOS(Boston Logan International Airport) Tel. 161 783 252 08 hoặc 1978 441 6979 - Ngày 21&22.3(thứ bảy&chủ nhật)tu tập tại chùa Tường Vân và các chùa ở vùng phụ cận. 3) Ngày 24.3.2026(Thứ ba) từ Boston bay trở lại Santa Ana (Lý do vì Cô Quảng Nguyên Phương đi xa, tuần lễ n
03/04/2026(Xem: 172)
Chương trình dự định của năm 2027 Hoằng Pháp tại Hoa Kỳ của Phái Đoàn Hoằng Pháp Âu-Mỹ 1) Ngày 3 hay 4.3.2027(thứ tư hoặc thứ năm)Phái Đoàn Hoằng Pháp có mặt tại Đạo Tràng Kiều Đàm Di, Nam California. Sẽ có một ngày tam thời hệ niệm vào 5.3.2027(thứ sáu)và một ngày giảng pháp 6.3.2027(thứ bảy)tại Trung Tâm Shanga - Ngày chủ nhật (7.3.2027)sẽ giảng pháp tại các chùa quanh vùng như: Tu Viện Quan Âm của Ni Sư Tịnh Quang tại redlands, chùa Đại Bi Quan Âm tại San Bernadio; nơi Ni Sư Minh Duyên Trụ Trì và vài chùa khác quen với Quý Thầy và Hội Phật Học Đuốc Tuệ. 2) Ngày 9 hay 10.3.2027(thứ ba hoặc thứ tư)sẽ đi xe đò Hoàng từ Nam California đến San Jose(Bắc California)và đến Chùa Hoà Bình của Sư Cô Hạnh Trì tại Fremont. Tại đây lần nầy Phái Đoàn sẽ ở lại hai cái cuối tuần và dự định như sau:
23/03/2026(Xem: 1817)
Vào chiều Chủ Nhật ngày 22/03/2026, trong không khí ấm áp và thấm đượm tình đạo vị, Võ đường Vovinam Tu Viện Quảng Đức đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm chu niên 1 năm thành lập, đánh dấu chặng đường đầu tiên kể từ ngày khai giảng. Buổi lễ diễn ra trong niềm hoan hỷ, quy tụ chư Tôn đức, quý võ sư, huấn luyện viên, phụ huynh cùng đông đảo các em võ sinh. Đây không chỉ là dịp để nhìn lại hành trình một năm hình thành và phát triển, mà còn là cơ hội để tri ân, ghi nhận những đóng góp quý báu, đồng thời khích lệ tinh thần tu học và rèn luyện thân tâm của thế hệ trẻ. Trong buổi lễ, Hòa Thượng Viện Chủ Tu Viện Quảng Đức Thích Thông Mẫn, Thượng Tọa Trụ Trì Thích Nguyên Tạng cùng Huynh Trưởng Nguyên Tâm Trần Đức, Hiệu trưởng Trường Việt Ngữ Quảng Đức đã trang trọng ngỏ lời tri ân sâu sắc đến Võ sư Minh Hoàng Diệp Khôi, cố vấn cao cấp của võ đường, cùng toàn thể quý huấn luyện viên đã tận tâm hướng dẫn, dìu dắt các em võ sinh trong suốt thời gian qua.
09/03/2026(Xem: 1320)
Thư Cung Thỉnh tham dự Khóa An Cư Kiết Hạ lần 24 của Giáo Hội tại Tổ Đình Pháp Hoa, Adelaide, Nam Úc (từ ngày 6 đến 12 tháng 7 năm 2026)
03/03/2026(Xem: 1348)
Sáng Thứ Ba, ngày 3 tháng 3 năm 2026, trong không khí trang nghiêm và thanh tịnh tại Dhammakaya Multicultural Meditation Centre (41 Cookson St, Camberwell VIC 3124), Cộng đồng Dhammakaya Victoria đã long trọng tổ chức một ngày lễ trọng đại, hội tụ ba sự kiện ý nghĩa: Kỷ niệm 20 năm hình thành và phát triển của Cộng đồng Dhammakaya tại Victoria, Đại lễ Magha Puja thiêng liêng, và Kỷ niệm 30 năm hành trình xuất gia của Thượng tọa Ajahn Ronrawee.
27/02/2026(Xem: 2789)
Chùa tọa lạc tại số 610 Fisher Avenue, thành phố Morgan Hill, tiểu bang California, Hoa Kỳ. (tên tiếng Anh: Metta Buddhist Temple) Chùa Tâm Từ được Thượng tọa Thích Pháp Chơn thành lập vào năm 2010 trên mảnh đất rộng hơn 10 mẫu Anh ở thành phố Morgan Hill, phía Nam thành phố San Jose, tiểu bang California. Chùa Tâm Từ là tên gọi tắt của Vườn Di sản Phật giáo và Trung tâm Thiền quán Metta Tâm Từ. Nhằm giới thiệu hình ảnh và giáo lý của Đức Phật đến với thế hệ trẻ lớn lên tại Hoa Kỳ và góp phần vào việc truyền bá chánh pháp đến những người phương Tây muốn tìm hiểu về Phật giáo và dân tộc Việt Nam, Thượng tọa Thích Pháp Chơn cùng quý Phật tử đạo tâm chùa Liễu Quán (San Jose) đã thực hiện một vườn cảnh đặc biệt, đó là những cây kiểng quý hiếm, những gốc cây olive trên 100 tuổi, hằng trăm tấn đá, những bông hoa đẹp tươi sắp đặt hài hòa trong không gian an tịnh, thông thoáng với tượng chư Phật, chư Bồ tát và các tấm bia bằng đá cẩm thạch được chạm khắc hình ảnh, hoa văn, chữ
16/02/2026(Xem: 7920)
Năm nay, Bính Ngọ, cầm tinh con Ngựa, biểu tượng cho sự mạnh mẽ, nhiệt huyết, tự do và tinh thần tiến về phía trước. Theo quan niệm dân gian, đây là năm “Song Hỏa”, mang nguồn năng lượng lớn. Vì vậy, người đệ tử Phật càng cần sự điềm tĩnh và chánh niệm, để không bị cuốn theo nhiệt lực quá mức, mà biết chuyển hóa năng lượng mạnh mẽ ấy thành động lực tích cực cho đời sống và sự tu tập.
04/02/2026(Xem: 3009)
Điều 1: Đại Hội Khoáng Đại Kỳ VIII của Giáo Hội sẽ được triệu tập vào các ngày 24, 25 và 26 tháng 04 năm 2026, nhằm ngày Mùng 8, 9, 10 tháng 03 âm lịch Bính Ngọ tại Chùa Bồ Đề, tọa lạc tại số 68B/70 E Esplanade St, St Albans VIC 3021. Điều 2: Thành phần nhân sự Ban Tổ Chức Đại Hội kỳ VIII, gồm có : -Cố Vấn: Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Tôn -Trưởng Ban: Hòa Thượng Thích Thông Mẫn -Phó Trưởng Ban: TT Thích Nhuận Chơn, NS Thích Nữ Nhật Liên -Tiểu ban Tu Chính Hiến Chương: HT Thích Thông Mẫn (Trưởng Ban), HT Thích Bổn Điền, TT Thích Nhuận Chơn (Thư Ký), TT Thích Viên Trí, TT Thích Hạnh Tri, TT Thích Đạo Hiển