Nuôi Dưỡng Để Tồn Tại

03/08/202306:35(Xem: 2847)
Nuôi Dưỡng Để Tồn Tại

 

NS Tam Van-3

Nuôi Dưỡng Để Tồn Tại




 

Sống ở trên đời con người ai cũng muốn tìm kiếm hạnh phúc và chờ đợi sự bình yên. Nhưng giữa thế giới đầy biến động khiến chúng ta trở nên yếu đuối bất lực, hụt hẫng và rơi vào trạng thái trầm cảm tuyệt vọng, những lúc như thế không có gì bằng là được một ai đó nâng đỡ cho bạn nương tựa, truyền cho bạn sức mạnh để xoa dịu vết thương, để vượt qua những chặng đường nghiệt ngã đó, sự yểm trợ mà ai cũng cần ở trong đời.

Cuộc sống này thì nó quá rộng lớn,
còn chúng ta thì quá nhỏ bé; khi mà chúng ta bước vào đời sống này, thì chưa có chuẩn bị kịp những hành trang như là nội lực hay là sự hiểu biết trong đời sống, cho nên có những sự việc xảy ra, những biến động, những biến cố đã dễ dàng làm cho chúng ta gục ngã. Nên xét cho cùng thì trong đời sống này, có bao nhiêu người được hạnh phúc và mỉm cười một cách thanh thản trước những đổi thay bất chợt đó.

 

Tuy nhiên là chúng ta cũng đã nhiều lần cố gắng nhưng không thể vượt qua được. Chẳng hạn như khi chúng ta rơi vào một trạng thái bất an không còn một chút năng lượng nào hết, chúng ta buồn chán mà không có lý do, thấy mình dễ dàng tức giận khó chịu, thấy cuộc sống không có niềm vui v.v... Rồi đến một lúc nào đó, vào một buổi sáng khi thức dậy, cảm thấy buồn chán mệt mỏi và năng lượng bị tụt xuống, nhận  thấy có nhiều sự lo âu và sợ hãi.

 

Cõi người như một giấc mộng hãy quay trở về. Nếu lúc này tâm hồn quá yếu đuối, thì bạn cần trở về với gia đình, có một bữa ăn cùng với người thân, bạn bè, ngồi lại uống trà với họ để bạn được nuôi dưỡng và tiếp nhận những năng lượng yêu thương từ họ, bạn cần có một đoàn thể huynh đệ, cha mẹ, anh em, bạn bè, đồng nghiệp, hoặc là bạn có những buổi trò chuyện với nhóm bạn có năng lượng bình an, bạn cần có một đoàn thể có năng lượng  tích cực tươi mát để họ tiếp sức giúp đỡ cho bạn.

 

NS Tam Van-01


Có những lúc bị ngã xuống nhưng không đủ sức đứng lên, thì rất cần bàn tay ai đó nâng đỡ với sự yêu thương và thấu hiểu,

Cần nương tựa vào nhau thì bạn mới đi qua được những trận cuồng phong, chúng ta không phải là những cá thể có thể tồn tại biệt lập được, muốn tồn tại trong cuộc đời này, bạn phải nương tựa qua lại lẫn nhau, gọi là tương tác cần sự yểm trợ và cần sự sẻ chia trong mọi hình thức của những người xung quanh.

 

Trong những cuộc trò chuyện ngồi lại với nhau như vậy, lòng của bạn sẽ được cởi mở ra, tim bạn không còn hẹp hòi nữa, không còn những khó khăn bên trong, trong đời sống bạn cũng cần có một điểm tựa, cần sự tin tưởng, cần những năng lượng an lành của những người xung quanh giúp bạn yêu cuộc sống này hơn, chúng ta vẫn luôn cần có sự nương tựa để mình tồn tại, dù cho rằng bạn có mạnh mẽ đến đâu thì bạn cũng không thể tách rời quần thể.

 

Cũng có thể trồng một cây hoa để ngắm nhìn nó lớn lên có sự thay đổi, ngắm nhìn ánh bình minh hay mặt trời lặn có thể sưởi ấm cho tâm hồn, bạn chỉ cần làm những việc nhỏ nhặt hằng ngày trở nên có ý nghĩa hơn, không nhất thiết phải rời cuộc sống đời thường tìm kiếm những điều phi thường, bạn chỉ cần tiếp nhận thói quen đơn giản thực tập thì bạn sẽ trở nên an yên.

 

Lúc này bạn phải cần có một không gian tĩnh lặng, để bạn nghỉ ngơi và quay về bên trong, cũng giống như một ngôi nhà mình cần phải dọn dẹp bớt những thứ không cần thiết, để cho bên trong ngôi nhà của bạn được trống trải mát mẻ, rồi bạn ngồi xuống thưởng thức một tách trà, lắng nghe một khúc nhạc êm dịu thì sự thảnh thơi sẽ có mặt ở trong bạn.

 

Lúc bấy giờ bạn đã sẵn sàng chuẩn bị bước ra bên ngoài thì bạn phải có sự tươi mát và một nội lực với một trái tim đầy năng lượng tích cực vô tư cho những bước tiếp theo.

 

Với đôi mắt đầy thiện cảm bao dung và người vô tư hồn nhiên, có phải chăng để làm cho cuộc sống này tươi đẹp hơn không?

 

 Cảm ơn tất cả những năm tháng vui vẻ bình yên và cả những tháng ngày khó khăn trắc trở, nhưng bạn có thể mỉm cười và đối diện với những tháng ngày vui buồn ấy và không bao giờ từ bỏ chính mình. Bởi vì bạn đã và đang tình nguyện dấn thân vào con đường tự do.

 

Mỗi một cuộc đời trải qua ít nhất là có sự lựa chọn trên đường đời, giúp chúng ta có sự can đảm mạnh mẽ nhưng cũng có những sự hy sinh không nhỏ. Sự trưởng thành giúp cho ta nhận ra mọi thứ xung quanh mình, có những con người chúng ta gặp gỡ trong kiếp sống này cho ta  đầy sự lương thiện.

 

Nếu bạn có một trái tim đơn giản, sẽ không có quá nhiều phiền muộn hay lo lắng và chúng ta sẽ không cần phải tranh đấu, mà ngược lại sẽ luôn cảm thấy nhẹ nhàng với tất cả mọi thứ.

 

 Thời gian trôi qua những lo lắng hay vận mệnh của một kiếp người, rồi mọi người sẽ theo nghiệp riêng đi về hướng của riêng mình, tùy sự lựa chọn của bạn cho nơi ấy hạnh phúc u sầu phiền muộn hay khổ đau.

 

Đời người như một giấc mộng hãy quay về. Mục đích cõi sinh mệnh của con người trong thời gian này không phải là đến tận hưởng, mà là để tu dưỡng tâm tánh, cõi trần chỉ là một quán trọ là cõi tạm là một nơi ta lưu lại một khoảnh khắc thời gian nào đó.

 

Nhưng không biết còn cách nào khác là mỗi người phải giã biệt nhau, chúng ta đã sẵn sàng từ biệt những người chúng ta yêu thương chưa? Chúng ta có mặt trên cõi đời này đã để lại những gì và gởi gắm điều gì cho cuộc đời này, rất nhiều điều gì đó mà chúng ta muốn làm và muốn thực hiện nó ngay trong kiếp sống này, nhưng thời gian của chúng ta có hạn.

 

Đôi khi buộc chúng ta phải chấp nhận và giã từ mọi thứ, có thể nhiều kiếp kế tới chúng ta sẽ có mặt ở đâu đó ngay trong kiếp sống này, chúng ta nhớ lại những gì của quá khứ, một chút gì đó của tiền kiếp, hay là của nhiều kiếp đi qua, nhưng đối với ước nguyện của chúng ta luôn luôn được ở một cảnh giới an lành và làm một điều gì đó để đóng góp vào cuộc đời, dù chúng ta có dùng cả cuộc đời để làm một điều gì tốt đẹp lợi ích cho bản thân mình và cho nhân thế, cũng chỉ còn một số ít được lưu lại trong ký ức .

 

 Mỗi một ý niệm, mỗi hành động, mỗi suy nghĩ thiện lành đều cô đọng lại trong tâm thức của chúng ta, rồi sẽ mang theo và mỗi linh hồn của một con người sẽ tự đi vào cảnh giới mà ta đã chọn. Một phần trong đời sống hiện hữu của chúng ta thiện lành hay bất thiện, để cho một số phẩm chất trong con người của chúng ta được bước ra phát huy một cách rõ nét.

 

 

Như một hồi ức tốt đẹp, nó để lại những âm thanh kỳ diệu trong lòng của bạn, đâu biết được những kiếp kế tới bạn sẽ có mặt  trong một hình hài khác, trong một hoàn cảnh khác, nhưng ý niệm thiện lành mà bạn đã gieo, nó sẽ không bao giờ mất đi, nó sẽ giúp bạn hồi sinh và được phát huy một nhân cách hoàn thiện ở kiếp sống này.

 

Có thể chúng ta sẽ mơ hồ về một sức mạnh tiềm ẩn bên trong, thay đổi được vận mệnh của một kiếp sống hiện tại, nhưng những ý niệm tốt đẹp này nó đều lưu lại một sức mạnh hồi sinh diệu kỳ.

 

Sức khỏe tạo nên một cuộc sống an lạc, nuôi dưỡng những hạt giống tốt trong tâm hồn và một cơ thể thanh tịnh có thể mang lại một trái tim ấm áp, năng lượng tích cực kết nối với trái tim thuần khiết giúp bạn luôn tỉnh thức.

 

Thời gian trôi qua tất cả mọi người sẽ già đi, mọi sự vật sẽ thay đổi và chỉ còn lưu lại những ý niệm, không biết là lúc nào nó kết thúc và tương lai đang có điều gì chờ đợi, nhưng mỗi bước chân trên hành trình này, tin rằng chúng ta sẽ tìm thấy bình yên hạnh phúc, trong tâm thức thiện lành mà chúng ta đã gieo hạt giống tốt, chúng ta giữ lại nó trong những ký ức tốt đẹp nhất, đồng nghĩa là giữ lại một đời người có giá trị.

 

Nam Mô A Di Đà Phật

Tu Viện Như Ý, Kentucky, Mùa hè 2023

Thích Nữ Tâm Vân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/10/2010(Xem: 7821)
Như tôi cũng đã thưa rồi, hiếm ai dành nhiều thời gian để nhớ về mẹ như tôi. Chuyện gì buồn vui cũng là cái cớ để tôi nhớ về mẹ bằng tất cả tim óc. Tôi đã nhớ mẹ qua bất cứ hình ảnh nào của các bậc cha mẹ trong đời mà tôi quen biết, trong giao thiệp hay chỉ nhìn thấy trên phim ảnh sách báo... Có điều là không ít hình ảnh trong số đó cứ khiến tôi đau đáu một nỗi riêng không chịu thấu: 1. Họ là những bậc cha mẹ với tuổi đời chưa bao nhiêu nhưng đã bắt đầu quên mất tuổi trẻ của mình cho đứa con đầu lòng. Một tuổi trẻ tất bật áo cơm, không có rong chơi, không có ngơi nghỉ, không có thời gian riêng tư, dẹp luôn những không gian độc lập để sống như mình vẫn ao ước thời chớm lớn. Họ Mất hết cho cái mà họ cho là Được – đó chính là đứa con! Nhìn họ tôi nhớ mẹ!
28/10/2010(Xem: 4602)
ù bây giờ đã qua hết những ngày tất tả ngược xuôi lo chạy gạo bữa đói bữa no, lăn lóc chợ trời nhục nhã ê chề tấm thân; những ngày dầm mưa dãi nắng lặn lội đi thăm nuôi nhưng những kỷ niệm buồn sâu thẳm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi mãi mãi mỗi độ tháng tư về. Sau khi hai đứa con ra đi được hai ngày, tôi được tin chuyến tàu bị bể. Tôi vừa bàng hoàng vừa cầu xin đó không phải là sự thật, nếu quả đúng như vậy liệu tôi có còn đủ sức chịu đựng hay không vì chồng tôi đang còn ở trong trại cải tạo. Nóng ruột quá, tôi bèn rủ một em học trò cũ lên nhà bà chủ tàu để dò hỏi tin tức. Khi đi thì hăng hái như vậy nhưng gần đến ngõ rẽ đi vào nhà, tôi không còn can đảm tiếp tục bước nữa. Tôi ngồi lại một mình dưới gốc cây vừa niệm Phật vừa cầu xin, mắt không rời theo dõi vào con ngõ sâu hun hút đó. Càng chờ ruột gan càng nóng như lửa đốt, không chịu nổi nữa tôi đi liều vào. Vừa đến nơi hai chân tôi đã muốn khuỵu xuống, một bầu không khí im lặng nặng nề, hai người ngồi như 2 pho tượng; sau đó em h
21/10/2010(Xem: 17582)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu
17/10/2010(Xem: 7294)
Tây Du Ký tiêu biểu cho tiểu thuyết chương hồi bình dân Trung Quốc, có ảnh hưởng sâu sắc đến sinh hoạt xã hội các dân tộc Á Châu. Không những nó đã có mặt từ lâu trong khu vực văn hóa chữ Hán (Trung, Đài, Hàn, Việt, Nhật) mà từ cuối thế kỷ 19, qua các bản tuồng các gánh hát lưu diễn và văn dịch, Tây Du Ký (TDK) đã theo ngọn gió mùa và quang thúng Hoa Kiều đến Thái, Mã Lai, In-đô-nê-xia và các nơi khác trên thế giới. Âu Mỹ cũng đánh giá cao TDK, bằng cớ là Pháp đã cho in bản dịch TDK Le Pèlerin vers l’Ouest trong tuyển tập Pléiade trên giấy quyến và học giả A. Waley đã dịch TDK ra Anh ngữ từ lâu ( Monkey, by Wu Ch’Êng-Ên, Allen & Unwin, London, 1942). Ngoài ra, việc so sánh Tây Du Ký2 và tác phẩm Tây Phương The Pilgrim’s Progress (Thiên Lộ Lịch Trình) cũng là một đề tài thú vị cho người nghiên cứu văn học đối chiếu.
08/10/2010(Xem: 19812)
Phật nói : Lấy Tâm làm Tông, lấy không cửa làm cửa Pháp. Đã không cửa làm sao đi qua ? Há chẳng nghe nói : “Từ cửa vào không phải là đồ quý trong nhà. Do duyên mà được, trước thì thành, sau thì hoại.” Nói như thế giống như không gió mà dậy sóng, khoét thịt lành làm thành vết thương. Huống hồ, chấp vào câu nói để tìm giải thích như khua gậy đánh trăng, gãi chân ngứa ngoài da giầy, có ăn nhằm gì ? Mùa hạ năm Thiệu Định, Mậu Tý, tại chùa Long Tường huyện Đông Gia, Huệ Khai là Thủ Chúng nhân chư tăng thỉnh ích bèn lấy công án của người xưa làm viên ngói gõ cửa, tùy cơ chỉ dẫn người học. Thoạt tiên không xếp đặt trước sau, cộng được 48 tắc gọi chung là “Cửa không cửa”. Nếu là kẻ dõng mãnh, không kể nguy vong, một dao vào thẳng, Na Tra tám tay giữ không được. Tây Thiên bốn bẩy (4x7=28) vị, Đông Độ hai ba (2x3=6) vị chỉ đành ngóng gió xin tha mạng. Nếu còn chần chờ thì giống như nhìn người cưỡi ngựa sau song cửa, chớp mắt đã vượt qua.
08/10/2010(Xem: 5530)
Tiểu sử chép: “Năm 19 tuổi Chân Nguyên đọc quyển Thực Lục sự tích Trúc Lâm đệ tam tổ Huyền Quang,chợt tỉnh ngộ mà nói rằng, đến như cổ nhân ngày xưa, dọc ngang lừng lẫy mà còn chán sự công danh, huống gì mình chỉ là một anh học trò”. Bèn phát nguyện đi tu. Thế là cũng như Thiền sư Huyền Quang, Chân Nguyên cũng leo lên núi Yên Tử để thực hiện chí nguyện xuất gia học đạo của mình. Và cũng giống như Huyền Quang, Chân Nguyên cũng đã viết Thiền tịch phú khi Chân Nguyên còn đang làm trụ trì tại chùa Long Động trên núi Yên Tử.
05/10/2010(Xem: 25298)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
01/10/2010(Xem: 21766)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
01/10/2010(Xem: 7108)
Là con người, ai cũng có đủ tính tốt và xấu, nên thực tế rất khó nhận định về tính cách của chính mình, của một người khác, huống chi là nói về tính cách của cả một dân tộc. Tuy vấn đề phức tạp và đôi khi mâu thuẫn, nhưng tôi cũng xin cố gắng đưa ra một số nét tiêu biểu của người Nhật.
28/09/2010(Xem: 12004)
Bao gồm nhiều ngạn ngữ dân gian phản ánh đời sống tâm lý của người dân TQ trong xã hội xưa, “ Tăng quảng hiền văn” là sự thể hiện tư tưởng của Nho Giáo, Đạo Giáo, Lão Giáo, mang tính triết lý cao. 1 Tích thì hiền văn, hối nhữ truân truân, tập vận tăng quảng, đa kiến đa văn. Lời hay thuở trước, răn dạy chúng ta, theo vần cóp nhặt, hiểu biết rộng ra. 2 Quan kim nghi giám cổ, vô cổ bất thành kim. Xem nay nên xét xa xưa, ngày xưa chẳng có thì giờ có đâu. 3 Tri kỷ tri bỉ , tương tâm tỷ tâm. Biết mình phải biết người ta, đem lòng mình để suy ra lòng người. 4 Tửu phùng tri kỷ ẩm, thi hướng hội nhân ngâm. Gặp người tri kỷ ta nâng cốc, thơ chỉ bình ngâm mới bạn hiền. 5 Tương thức mãn thiên hạ, tri tâm năng kỷ nhân. Đầy trong thiên hạ người quen biết, tri kỷ cùng ta được mấy người. 6 Tương phùng hảo tự sơ tương thức, đáo lão chung vô oán hận tâm. Gặp lại vui như ngày mới biết, chẳng chút ăn năn trọn tới già.