Sách mới: Ngày Về (ghi lại những kỷ niệm tại Làng Mai)

25/04/202306:35(Xem: 15975)
Sách mới: Ngày Về (ghi lại những kỷ niệm tại Làng Mai)





ngay ve-thich nguyen tinh
Bức ảnh chụp bên bức tường gạch của ngôi Phật học đường Kim Sơn xưa (tọa lạc ở Hương Trà, Huế), nơi đã đào tạo ra một thế hệ tăng tài của dân Tộc như Hoà thượng Trí Quang, Hoà thượng Thiện Minh, Hoà thượng Thiện Siêu, Hoà thượng Trí Thuyên, Hoà thượng Trí Tịnh, Hoà thượng Thiện Hoa...



Ngày về là những mảnh ký ức về những ngày Thầy Thích Nguyên Tịnh làm thị giả bên Sư Ông Làng Mai (Thiền sư Thích Nhất Hạnh), đan xen những chiêm nghiệm và câu chuyện của cá nhân Thầy, được trình bày ở dạng những bài viết ngắn. Giữa các bài viết là các bài thơ do chính Thầy sáng tác.


Tác giả:

Tác giả là Thầy Thích Nguyên Tịnh, một trong những thị giả của Thiền sư Thích Nhất Hạnh sau khi Sư Ông vừa trải qua cơn bạo bệnh. 

Trích đoạn sách:

Con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay

Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”, “Thầy ơi, Thầy phát âm chữ ‘cẩn trọng’ hay ghê!”, “Thầy ơi, mình hát lại một lần nữa nghe…” Thầy có vẻ hơi mắc cỡ khi các sư con khen nhiều quá, nên đã vừa cười vừa nói: “Thôi được rồi!” Thầy còn nói thêm mấy câu nữa, nhưng do vừa nói vừa cười thành tiếng nên chúng tôi không nghe rõ. Tâm linh anh chị em chúng tôi ai cũng bị chấn động bởi những từ Thầy nói. Dù những từ Thầy nói phát xuất từ kết quả tập luyện hay đi ra từ tàng thức thì chúng tôi đều hạnh phúc như nhau. Nhiều người trong số chúng tôi chưa từng nghe Thầy nói lại một từ nào kể từ ngày Thầy bệnh. Thầy đưa tay chỉ tới phía trước. Mọi người nhìn theo hướng ánh mắt Thầy. Sư em Trăng Non Cao đang vừa cười vừa đưa tay thấm những giọt nước mắt. Không phải một mình sư em xúc động. Nhiều người đã khóc. Thầy cũng xúc động và ánh mắt Thầy tràn đầy tình thương. Chúng tôi tìm thấy bóng dáng Thầy nơi thâm sâu năm uẩn của chúng tôi. Trở về và yên lại, chúng tôi tức khắc thấy được bóng dáng Thầy hiển hiện. Tôi mãi mãi tin lời Thầy:

Chúng ta hãy cùng đi chơi

Nơi bản môn

Để thấy giữa trời tuyết đông

Hoa anh đào nở rộ

Tại sao lại nói tới chia ly

Em thấy không?

Tôi không cần chết

Mà với em mỗi phút giây vẫn có thể trở về.

(Nhất như – Thầy Làng Mai)


Mục lục:

  1. Nâu sồng quê hương ngời sáng

Cõi thương lên tiếng gọi

Ngồi yên thấy rõ

Một bát cơm ngàn nhà

Cùng Thầy rong chơi

Trời Phương Ngoại

Tiếp nhận gia tài

Bao la (thơ)

Ngồi chơi (thơ)


2. Nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa

Vô lượng cánh vô ưu (thơ)


3. Như gặp lại ngàn xưa

Mưa tuổi thơ

Bàn chân Thầy

Hội vui

Con sẽ tự khắc thấy Thầy ngay

Chúng ta có mặt trong nhau

Ngày tiếp nối của Thầy 90

Hai đóa hoa quỳnh

Sáng cõi trăng sao (thơ)


4. Vườn Ươm đón Thầy về

Tình thầy trò

Hoa mộc

Thấy được hạt giống bồ đề nơi con

Bao la

Đại giới đàn

Ba lần tắm biển

Thắp cõi trăng sao (thơ)


5. Rong chơi cõi ngoài

Tiếng gọi

Cánh diều đất Việt

Cùng nhau đi về phía mặt trời

Mỗi bước chân là huyền thoại, mỗi bước chân là trị liệu

Rong chơi thật địa

Mây trắng về nguồn

Lời nguyện (thơ)


6. Gọi về tiếng chân xưa

Giữ lửa

Rau rịa

Bảy mươi năm một chai xì dầu

Sum họp

Mỗi phút giây vẫn có thể trở về

Lòng biết ơn

Tương phùng

An trú


7. Cánh đồng thơm quê Mẹ

Mùa báo

Về chùa

Tuổi thơ

Những ngọn núi cao

Nụ cười


8. Ngàn xưa hẹn trở về

Để tôi cùng có mặt

Bên Thầy

Ngày về

Tiếng gọi vào dòng

Trở về (thơ)


9. Bóng dáng Phật sơ sinh

Ngồi yên (thơ)


10. Thầy có mặt cho con ngàn đời

Tình Thầy

Trao truyền và tiếp thọ

Bàn tay hoa

Người anh thương kính của Thầy

Tay con trong tay Thầy

Lòng biết ơn

Thắp lửa


11. Mây tím gọi nhau vẹn một lòng

Ngày về (thơ)

Năm uẩn núi trăng



Ngay Ve_Thich Nguyen Tinh-2

Ngay Ve_Thich Nguyen Tinh-3



Thông tin về cuốn sách:

Tên sách Ngày về
Tác giả Thích Nguyên Tịnh
Giá 229.000đ
Số trang 348
Nhà xuất bản Lao Động
Khổ 13×20.5 cm
Barcode 8935280913776     ISBN: 978-604-386-958-3

Công ty Cổ phần Sách Thái Hà trân trọng giới thiệu!
https://thaihabooks.com/san-pham/ngay-ve/






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2026(Xem: 486)
Nhiều học giả và người dân thường gọi tắt con đường học Phật là tu tâm, dưỡng tánh, đôi khi gọi Cửa Phật là Cửa Không. Tuy nhiên, bước đầu tiên và cũng là bước quan trọng cho tới tột cùng phải là Giới, vì Đức Phật nói rằng con đường giải thoát phải là Giới-Định-Tuệ. Cả ba phần có khi là một lộ trình thứ tự, và đôi khi là một bước đi hội nhập cả ba, cũng đều là tu tâm. Do vậy, phần lớn những cuộc vấn đáp trong Thiền sử là nói về tâm. Trên trang Wikipedia, mục từ Pháp Nhãn Văn Ích, ghi lại một giai thoại khi ngài Pháp Nhãn (885-958) kết bạn với hai vị tăng Thiệu Tu và Hồng Tiến cùng đi hành cước, gặp mùa tuyết rơi, ghé trú tuyết ở La Hán Viện, nơi ngài La Hán Quế Sâm (867-928) trụ trì.
18/04/2026(Xem: 703)
🍵 Tĩnh Lặng Giữa Dòng Chảy Nhân Duyên (Uống trà sáng và đàm đạo với chính mình) Mời bạn cùng tôi nâng chén trà lên một cách chậm rãi. Hãy cảm nhận hơi ấm dịu dàng lan tỏa nơi đầu ngón tay, rồi thấm sâu vào từng nhịp thở. Trong khoảng lặng yên này, tâm dần lắng xuống, như mặt hồ thôi gợn sóng. Mọi vội vã dường như tạm lui, chỉ còn lại sự có mặt trọn vẹn của ta với chính mình. Đã bao lần ta tự hỏi: vì sao khổ đau vẫn cứ quay về, như một vòng tròn chưa khép? Ta quen nhìn ra bên ngoài, tìm nguyên do nơi hoàn cảnh, nơi người khác, nơi những điều không như ý trong đời. Ta nghĩ rằng nếu mọi thứ đổi khác, lòng mình sẽ bình yên hơn. Nhưng khi thật sự dừng lại, chỉ để thở, chỉ để nhìn sâu, ta chợt nhận ra một điều rất nhẹ mà rất thật: khổ đau không đến từ đâu xa. Nó được nuôi lớn từng ngày từ chính những hạt giống trong tâm mà ta đã gieo trồng, có khi vô tình, có khi không hay biết. Và cũng trong giây phút ấy, ta hiểu rằng: khi thôi tìm kiếm bên ngoài, khi quay về chăm sóc khu vườn nội
17/04/2026(Xem: 428)
Tôi có thói quen mua hàng tại tiệm tạp hóa Grocery Outlet – một hệ thống bán lẻ rất lớn của Hoa Kỳ vì hàng ở đây tương đối rẻ hơn Wal-Mart. Cách đây hơn một năm, vừa bước ra khỏi tiệm nằm ở Down Town, San Jose, tôi thấy một cô gái Mỹ trắng tuổi khoảng 30 đang ngồi tựa vào tường, bên cạnh là một cái bọc, có lẽ đựng quần áo hay cái gì đó. Mặt cô ta rất buồn, mắt như nhìn vào cõi hư vô. Rõ ràng cô là một người vô gia cư.
15/04/2026(Xem: 2702)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
14/04/2026(Xem: 447)
Nghiệm tâm tu học…! Từng thời khắc trong cuộc đời này, ai biết tìm về hơi thở, ai biết tìm về đức tính từ bi, ai biết tìm về đức tính kham nhẫn thì chúng ta sẽ luôn luôn an trú trong từng hạnh nguyện nghiệm tâm tu học như từng dấu ấn xưa nay. Nghiệm tâm tu học, là pháp hành trong từng thời khắc, quán chiếu về hơi thở, tập nhìn bằng đôi mắt tình thương, nở nụ cười trong từng khoảnh khắc đi qua, trì niệm trong từng thời công phu tu tập cảm thấy tâm tự tại. Nghiệm tâm tu học, là pháp hành trong pháp hoa kinh, ở phẩm Trì, trong đó có đoạn: ….”Lại có bậc học và vô học tám nghìn người đã đặng thọ ký đồng từ chỗ ngồi đứng dậy, chắp tay hướng về phía Phật nói lời thệ rằng : “Thế Tôn! Chúng con cũng sẽ ở cõi khác rộng nói Kinh này. Vì sao? - Vì người trong nước Ta-bà nhiều điều tệ ác, ôm lòng tăng thượng mạn, công đức cạn mỏng, giận hờn, dua vạy tâm không chơn thật”. Nghiệm tâm tu học trong đoạn kinh trên, chúng con rút ra được ba điều: 1: Tâm cung kính cá
13/04/2026(Xem: 1235)
Bài viết này phân tích các mối liên kết xuyên quốc gia giữa các chùa Phật giáo Việt Nam ở hải ngoại tại châu Âu, Úc Châu và Nhật Bản thông qua lăng kính của sự lưu chuyển của Tăng sĩ. Thay vì xem các ngôi chùa này như những không gian tôn giáo dân tộc biệt lập, nghiên cứu này khái niệm hóa chúng như những thực thể vừa gắn kết với địa phương, vừa được liên kết với nhau thông qua sự di chuyển của chư Tăng, mối quan hệ thầy–trò, và các thực hành nghi lễ chung. Tập trung vào một vị Hòa Thượng, lãnh đạo Phật Giáo người Việt tại Đức [2], đóng vai trò như một nút trung tâm trong mạng lưới này, nghiên cứu dựa trên khảo sát thực địa nhiều địa điểm (2023–2025) để lập luận rằng các mối quan hệ liên tự viện có thể được hiểu như một cấu trúc năng động được duy trì bởi sự lưu chuyển Tăng sĩ mang tính lặp lại. Bằng cách nhấn mạnh vai trò của sự lưu chuyển Tăng sĩ, bài viết trình bày các chùa Phật giáo Việt Nam hải ngoại như những tác nhân mang tính quan hệ, được định hình bởi cả sự gắn kết địa phương
10/04/2026(Xem: 3202)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
09/04/2026(Xem: 923)
Cố vấn tâm lý, theo tôi học được từ Lifeline là sau khi lắng nghe ông ta tâm sự, tôi sẽ cùng ông tìm ra các hướng đi và cùng ông thảo luận các lợi hại của từng hướng đi...để rồi sau đó tự ông quyết định hướng đi cho mình. Ông không trả lời tôi vội, ông đắn đo cân nhắc khá lâu, rồi ngập ngừng nói với tôi: “Thôi, tôi không làm đâu” Tôi hỏi nhẹ: “Vì sao vậy ông?” Ông trả lời: “Dù sao tụi nó cũng là con tôi. Kiện tụi nó ra tòa, đưa tụi nó lên báo, tôi có thắng, thì tụi nó thua cả đời” Ông nói thêm, giọng rất nhỏ: “Tôi già rồi. Ráng chịu thêm nữa…cũng chẳng sao, dù gì nước mắt cũng chảy xuống mà”. Làm gì được, được làm gì…trong cảnh đời “bơ vơ ở tuổi xế chiều” này đây?
03/04/2026(Xem: 1407)
Làm sao để giá trị tinh thần không bị thời gian và công nghệ AI làm lu mờ. ( Cảm tác sau khi đọc bài viết của TT Thích Nguyên Tạng nhân kỹ niệm lễ Huý Nhật của HT Thích Trí Tịnh vào ngày 6/4/2026 ) Có những bậc cao tăng và ngay cả những bậc trí tuệ như Socrates, Friedrich Nietzsche hay Lao Tzu… cũng từng bị hiểu sai, lãng quên, rồi được “tái khám phá”. Không phải vì họ mất giá trị, mà vì:”Thời đại thay đổi nhanh hơn khả năng tiếp nhận của con người, hơn thế nữa giá trị tinh thần thường không “ồn ào” như công nghệ và nhất là đám đông thường bị cuốn vào cái mới, không phải cái sâu.” Do vậy tên tuổi đáng kính thường bị che khuất tạm thời bởi dòng chảy thời đại. Phải chăng cái nguy cơ lớn nhất của thời đại AI ngày nay không phải là quên… mà là “nông” Phải chăng AI có thể: (Viết thay ta-Nghĩ nhanh hơn ta-Tổng hợp tri thức nhanh chóng) Nhưng AI cũng tạo ra một nguy cơ tinh vi: Con người tưởng mình hiểu… nhưng thực ra chỉ “chạm bề mặt”. Do đó nếu chỉ sống bằng tri thức vay mượn, thì
03/04/2026(Xem: 1171)
“Khi Thế giới của chúng ta ngày càng nhỏ lại, nhưng chúng ta lại cứ nghĩ mình ngày càng lớn ra”. Trong xã hội ngày nay, khi con người thường đề cao bề nổi, ưa thích sự thể hiện bản thân vượt qua giá trị đích thực, thích thổi phồng những danh xưng, thành công hay một cuộc sống ngập tràn sự hào nhoáng. Nó tạo ra sự khao khát để khẳng định mình so với người khác bởi tâm lý sợ bị lãng quên, sợ bị nhạt nhòa và sợ bị bỏ lại sau lưng. Nó giúp con người tạo ra một bề mặt “kiêu hãnh” và khi tâm kiêu hãnh hình thành, trở thành chất xúc tác gây nghiện, con người sẽ bắt đầu trở nên kiêu mạn và lệ thuộc vào những thứ phù phiếm bên ngoài mà quên đi những giá trị cốt lõi bên trong.