Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Di tích Phật giáo Cổ đại Takh-i-Bahi và Sahr-i-Bahlol ở Pakistan

09/10/202009:21(Xem: 362)
Di tích Phật giáo Cổ đại Takh-i-Bahi và Sahr-i-Bahlol ở Pakistan



Di tích Phật giáo Cổ đại Pakistan

ở Takh-i-Bahi và Sahr-i-Bahlol
Thành phố PG di tích lịch sử lân cận vẫn còn

(Buddhist Ruins of Takht-i-Bahi and Neighbouring City Remains at Sahr-i-Bahlol)

 Di tích Phật giáo cổ đại Sahr-i-Bahlol 1

Takht-i-Bahi (tiếng Urdu: تختِ باہی‎; Ngai vàng của Vương quốc mùa xuân”) thường được phát âm sai thànhTakht-i-Bhai (tiếng Urdu: تخت بھائی‎; "Ngai vàng của Brother") là một địa điểm khảo cổ thời Vương quốc Ấn-Parthia. Đây là di tích của một tổ hợp tu viện Phật giáo cổ đại tại thành phố Mardan, Khyber-Pakhtunkhwa, Pakistan. Takht-i-Bahi, một trong những di tích Phật giáo cổ đại này rất hoành tráng nhất trong toàn Gandhara và được bảo tồn đặc biệt tốt.

 

Khu phức hợp Tu viện Phật giáo Takht-i-Bahi được thành lập vào đầu thế kỷ thứ 1, và đã được sử dụng liên tụ cho đến thế kỷ thứ 7. Do tọa lạc trên đỉnh một ngọn đồi cao từ 36, 6 mét đến 152, 4 mét. Khu phức hợp Phật giáo cổ đại này có diện tích 33 héc ta, nó đã thoát khỏi các cuộc xâm lược liên tiếp và vẫn được bảo tồn tốt. Gần đó là tàn tích Phật giáo cổ đại Sahr-i-Bahlol, một trong những di tích hùng vĩ nhất của Phật giáo ở vùng Gandhara, Pakistan. Các di sản quý báu được ghi chép bao gồm hai phần riêng biệt cả hai đều có cùng thời đại.

 

Khu phức hợp Phật giáo cổ đại được các nhà khảo cổ học coi là đại diện đặc biệt cho kiến trúc của các trung tâm tu viện Phật giáo vào thời kỳ đó. Chính bởi tầm quan trọng đó mà nó đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới từ năm 1980.

 

Khu phức hợp Tu viện Phật giáo Takht-i-Bahi được sử dụng liên tục cho đến thế kỷ thứ 7 sau kỷ nguyên Tây lịch. Nó bao gồm một tập hợp các tòa nhà là Tu viện Phật giáo hoàn chỉnh nhất ở Pakistan. Các tòa nhà được xây dựng bằng đá theo hoa văn Gandhara sử dụng các khối đá địa phương để trang trí và bán mặc trong vữa vôi và bùn.

 

Ngày nay, khu di tích Phật giáo cổ đại này bao gồm một tòa Bảo tháp chính, tòa Bảo tháp, một cụm ba Bảo tháp, tứ giác, Tu viện với các Thiền phòng, Giảng đường, lối đi có mái che và các tòa nhà thế tục khác.

 

Phần thứ hai, Thành phố Phật giáo cổ đại lân cận vẫn còn tại Sahr-i-Bahlol, nằm cách đó khoảng 5 km trong một cánh đồng màu mỡ. Tàn tích Sahr-i-Bahlol Phật giáo cổ đại, tàn tích của một thị trấn nhỏ kiên cố cổ kính vào thời Đế quốc Kushan (Đế quốc Quý Sương, một cường quốc cổ đại tại Trung Á. Vào thời đỉnh cao (105-250), đế chế này trải dài từ Tajikistan tới Biển Caspi và từ Afghanistan xuống đến lưu vực sông Hằng). Thị trấn tọa lạc trên một gò đất cao tới 9 mét và được bao quanh bởi các phần của các bức tường phòng thủ theo phong cách “tã lót” đặc trưng của hai hoặc ba thế kỷ đầu kỷ nguyên Tây lịch. Diện tích chu di là 9,7 hec ta.

 

Sahr-i-Bahlol là một lịch sử di động và nó đã được đưa vào danh sách Di sản Thế giới của UNESCO từ năm 1980. Thành phố được bảo vệ trong thời gian của ông John Marshall (1876-1958), người Anh, Tổng Giám đốc của Cơ quan Khảo sát Khảo cổ học Ấn Độ (1902-1928). Nó chứa đựng những gì còn lại của Đức Phật, không được khai thác đúng mức. Các đồ cổ như đồ vật, đồng tiền, đồ dùng và đồ trang sức thường được tìm thấy. Người dân địa phương tiếp tục đào bất hợp pháp trong nhà và đất của họ, làm hư hỏng lịch sử. Một số người buôn bán đồ cổ đã làm sai lạc suy nghĩ của họ ở địa phương và kích hoạt họ tham gia vào công việc khai quật bất hợp pháp. Nó đòi hỏi sự quan tâm của các chính quyền trong nước và quốc tế để bảo vệ những tàn dư tại Sahr-i-Bahlol.

 

Từ “Sahr-i-Bahlol” đã được giải thích bởi nhiều người theo những cách khác nhau. Tuy nhiên, dân địa phương giải thích rằng, đây là sự kết hợp của hai từ tiếng Hindi “Sheri” có nghĩa là Ngài và “Bahlol” là tên của nhà lãnh đạo chính và tôn giáo nổi bật trong khu vực. Tuy nhiên, cái tên không lâu đời như Seri Bahlol làng. Làng nằm trên ngọn đồi được bảo vệ bởi một bức tường đá tinh vi được xây dựng dưới thời Kushan. Tường bị hư hại ở một số nơi, nhưng vẫn có thể thấy ở nhiều nơi. Làng được bao quanh bởi cùng đất màu mỡ, nơi dành cho người dân địa phương của tác nghiệp. Trong vài năm gần đây, dân số gia tăng nhanh chóng làm giảm tốc độ nông nghiệp là một nguy cơ cho một ninh lương.

 

Tiêu chí (IV):

 

Trong bối cảnh của hai di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Badhi và thành phố Phật giáo cổ đại lân cận còn lại tại Sahr-i-Bahlol, hình thức kiến trúc, kỹ thuật thiết kế và xây dựng là những ví dụ điển hình nhất về sự phát triển của các cộng đồng tu viện Phật giáo và đô thị ở vùng Gandhara giữa thế kỷ 1 đến thế kỷ 7 sau kỷ nguyên Tây lịch.

 

Tính nguyên vẹn

 

Do vị trí của Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi trên đồi cao, nó đã thoát khỏi các cuộc xâm lược liên tục và được bảo tồn đặc biệt hoàn hảo.

 

Ranh giới của thành phố kiên cố Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi được xác định rõ ràng với một phần tường thành vẫn còn nguyên vẹn, mặc dù trong tình trạng xuống cấp. Địa điểm này ngày càng bị đe dọa bởi các cuộc xâm lấn, mặc dù sự phát triển của các khu định cư đã xảy ra trước năm 1911, khu chúng được tuyên bố là di tích được bảo vệ theo Đạo luật Bảo tồn Di tích cổ. Những ngôi nhà đã được xây dựng trực tiếp trên đỉnh của những tàn tích Phật giáo cổ đại và chỉ có tàn tích chu vi của bức tường là tồn tại. Các ranh giới hiện tại của bất động sản được coi là không đủ do quá trình đô thị hóa ngày càng tăng.

 

Di sản được ghi chép cũng bị đe dọa bởi một số yếu tố khác, bao gồm thảm thực vật không được kiểm soát dẫn đến một trong những nguyên nhân chính là mục nát, hệ thống thoát nước không đầy đủ, thiếu an ninh để ngăn chặn động vật và con người xâm phạm trái phép và đào bới trái phép. Ô nhiễm từ các nhà máy địa phương và giao thông xe cộ cũng là một mối đe dọa nghiêm trọng làm tăng thêm sự xuống cấp của địa điểm.

 

Tính xác thực

 

Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi có tính xác thực cao về bối cảnh khi nó tiếp tục chiếm giữ vị trí ban đầu trên đỉnh đồi. Tính xác thực của hình thức và thiết kế đã được bảo tồn và có thể nhìn thấy cách bố trí của khu phức hợp tu viện Phật giáo và các tòa nhà. Tính xác thực của vật liệu cũng như truyền thống và kỹ thuật xây dựng được giữ lại trong việc xây dựng bằng đá theo kiểu Gandhara (phong cách tã lót). Các tác phẩm điêu khắc đã được chuyển đến Bảo tàng Peshawar (Peshawar Museum) tại Pakistan, một trong những bảo tàng nổi tiếng nhất ở Đông Nam Á), và bản khắc trên đá của Gondophares được lưu giữ trong Bảo tàng Quốc gia Bảo tàng Quốc gia Lahore, là bảo tàng lớn nhất và được thu thập rộng rãi nhất ở Pakistan.

 

Thành phố Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi lân cận còn lại đang bị đe dọa bởi sự mở rộng đô thị. Các tác phẩm điêu khắc ban đầu từ địa điểm đã được gỡ bỏ và được đặt  trong Bảo tàng Peshawar. Kế hoạch quản lý ghi nhận việc thiếu tài liệu và thiếu lực lượng lao động lành nghệ gồm các nghệ nhân được đào tạo về các kỹ thuật truyền thống của mẫu tã.

 

Yêu cầu Bảo vệ và Quản lý

Cả hai thành phần của Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi và Di tích Phật giáo cổ đại thành phố lân cận tại Sahr-i-Bahlol được xác định là di tích được bảo vệ theo Đạo luật Bảo tồn Cổ (1904) và sau đó theo Đạo luật Cổ vật (1975) của Chính phủ Liên bang Pakistan. Các đề xuất đang được xem xét để sửa đổi và củng cố Đạo luật Cổ vật. Khu Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi thuộc sở hữu của Bộ Khảo cổ học liên bang Pakistan và khu Di tích Phật giáo cổ đại thành phố lân cận tại Sahr-i-Bahlol là tài sản tư nhân, thuộc sở hữu của các Khans địa phương. Chính phủ đã thành lập Văn phòng khu vực phụ với chuyên môn, kỹ thuật và nhân viên phường xã giám sát thích hợp, và đã phân bổ nguồn tài chính thông qua ngân sách hàng năm. Đồng thời, một chương trình phát triển khu vực công cũng được cung cấp để duy trì và bảo tồn địa điểm bằng các chương trình sửa chữa và bảo tồn thường xuyên và nghiêm ngặt. Trách nhiệm quản lý thuộc về Sở Khảo cổ học tỉnh (Tỉnh Khyber Pakhtunkhwa) ở Peshawar.

 

Kế hoạch Tổng thể cho Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi và Di tích Phật giáo cổ đại thành phố lân cận tại Sahr-i-Bahlol được chuẩn bị vào năm 2011. Dự định như là một tài liệu làm việc cho những người trông coi địa điểm, nó cũng được thiết kế để cung cấp một khung tổng thể chi tiết cho việc bảo tồn của tài sản được ghi và đặt ra các nguyên tắc quản lý bằng một kế hoạch hành động ưu tiên, bao gồm một số lĩnh vực cần quan tâm từ bảo tồn địa điểm đến quản lý du khách. Mối đe dọa của đô thị hóa được xác định nêu trên, cho thấy ranh giới của tài sản là không đầy đủ. Do đó, việc sửa đổi ranh giới bất động sản đang được xem xét nghiêm túc cùng với ý định thu hồi đất xung quanh địa điểm và tạo ra một vùng đệm lớn hơn. Trong nỗ lực kiểm soát quá trình đô thị hóa, toàn bộ khu vực núi rộng 445 hec ta gần đây đã được chính quyền tỉnh Khyber Pakhtunkhwa tuyên bố là “Khu Bảo tồn Khảo cổ học”. Vẫn còn nhu cầu về tài liệu đầy đủ hơn về xá lợi chư Phật và Thánh tăng, và nâng cao năng lực cho thợ thủ công trong các kỹ thuật xây dựng truyền thống.

 

Lip:

Travel Pakistan 2100 Years Old Buddhist Monastery In Takht-I-Bhai Mardan

https://www.youtube.com/watch?v=pYt-ichySsg

 

Takht Bhai Kandarat 2100 Years Old Buddhist Monastery : Documentary : AYOUTH

https://www.youtube.com/watch?v=lG92t4I51CQ

 

 

 

Thích Vân Phong biên dịch

(Nguồn: UNESCO World Heritage Centre) 


Di-tích-Phật-giáo-cổ-đại-Sahr-i-Bahlol-4Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi 5Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi 3Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi 4Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi 2Di tích Phật giáo cổ đại Takht-i-Bahi 1Di tích Phật giáo cổ đại Sahr-i-Bahlol 5Di tích Phật giáo cổ đại Sahr-i-Bahlol 3Di tích Phật giáo cổ đại Sahr-i-Bahlol 2

***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/202021:05(Xem: 269)
Từ khi có Lục tổ Huệ Năng đưa ra lý thuyết chúng sanh có sẳn Tánh Giác gọi là Phật Tánh trong người nhưng vì bị Ý thức che mờ đi nên cần ngồi thiền vén lớp ý thức này ra thì Phật tánh sẽ hiện ra thành Phật nên không cần kinh luật bất lập văn tự mà tu. Rất nhiều người bình dân phương nam đi theo một thời đông đảo. Câu hỏi được đặt ra là tánh giác này có trước hay sau ý thức? Thế nên mới đưa ra kế tiếp là giác ngộ rồi mới khởi tu tức là học kinh Phật. Vì Giác ngộ đến Giải thoát sinh tử là một chặng đường rất dài có khi rất nhiều kiếp cần trãi nghiệm. Vậy chúng ta nghiên cứu giác ngộ trước.
13/11/202020:57(Xem: 213)
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
13/11/202020:46(Xem: 205)
Phương tây từ thế kỷ thứ 18 đã từng phát huy cái ngã cái tôi của con người như “tôi suy tư là tôi hiện hữu”. Từ đó đến nay người Phuơng tây phát triển cái tôi, đưa đến tôn trọng cái tính riêng biệt cũa cái tôi từ triết lý đến luật pháp. Nhưng đạo phật lại diệt ngã thì làm sao mà hoằng pháp cho người Phương tây tu theo phật được? Làm sao giải thích được ý nghĩa diệt ngã của đức Phật? Vậy ta có thể giải thích là không phải ngã? Khi người ngồi thiền định dưới cội bồ đề 49 ngày, người đạt giác ngộ và đập tay xuống đất mà nói ta đạt được chánh đẵng chánh giác do trời chứng , ta chứng và đất chứng.
13/11/202020:38(Xem: 230)
Thiền tông luôn luôn nhấn mạnh “Tánh không có hai” cho đó là ý thức phân biệt nên che mờ tánh giác của chúng sanh. Vì thế thiền là vén bỏ đi ý thức vô minh này. Câu hỏi đặt ra là Tánh không phân biệt này cần thiết khi nào? Và nó thật chất là gì? Nên nghiên cứu sâu về nó. Kể từ khi lục tổ Huệ Năng đưa ra phép tu tập Vô Niệm cho thiền tông thì tánh vô phân biệt là cốt lỏi của thiền. Vô niệm là vô là vô phân biệt thì niệm là niệm Chân Như sẽ hé lộ ra mà không cần hành giả phải làm gì hết gọi là Đốn Ngộ.
13/11/202019:55(Xem: 435)
Kính thưa chư Tôn đức & chư Phật tử hảo tâm Đã sắp đến ngày lễ Dewali (tết của xứ Ấn) nhưng năm nay vì tình hình lây nhiễm Dịch kéo dài nên dân nghèo sống quanh Bồ Đề Đạo Tràng trở nên túng thiếu triền miên do kinh tế sa sút và Bodhgaya không có khách hành hương lai đáo. Được sự đoái thương của chư Tôn Đức và chư Phật tử thiện hữu, chúng con, chúng tôi đã thực hiện một buổi phát chẩn lương thực cho 294 gia đình bần cùng tại 2 ngôi làng Muchalinda Naga. Đây là hai ngôi làng nằm phía sau hồ nước Mucalinda, nơi tương truyền ngày xưa vào tuần lễ thức 6 sau khi Phật Thành Đạo mãng xà vương, từ ổ chun ra, uốn mình quấn xung quanh Đức Phật bảy vòng và lấy cái mỏ to che trên đầu Ngài. Nhờ vậy mà mưa to gió lớn không động đến thân Đức Phật.
09/11/202019:45(Xem: 496)
Quốc học Đại sư, Giáo sư Thiền giả Nam Hoài Cẩn, bậc thầy vĩ đại về Văn hóa Trung Hoa. Người đã tận tụy với công cuộc cứu vãn đất nước sau giai đoạn cách mạng văn hóa của những lãnh tụ Cộng sản Vô thần cực đoan, làm băng hoại xã hội, phá nát văn hóa truyền thống tổ tiên. Ông góp phần thanh tịnh hóa và tái tạo lịch sử văn hóa trong những biến động lịch sử chưa từng có của quốc gia, dân tộc Trung Hoa. Tiếp nối mạng mạch văn hóa, dung thông Trung Hoa cổ đại, hiện đại và hội nhập quốc tế.
08/11/202015:20(Xem: 441)
Tôi đã có ý định từ vài tháng trước vào ngày Thầy giáo (20/11) sẽ viết một bài tri ân Sư Phụ tôi và các Giảng Sư đã gieo nhiều hạt giống tốt vào tâm thức tôi nhất là trong mùa đại dịch.
06/11/202022:35(Xem: 160)
Thuở xưa đức Quán Thế Âm Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời Mở mang Phật pháp giúp đời Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm, Núi tên là Phổ Đà Sơn Có vua rắn nọ vẫn thường ở đây
06/11/202022:10(Xem: 141)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
06/11/202021:57(Xem: 138)
Thiền sư thường huấn luyện trò Tự mình diễn tả ý cho rõ ràng. Có hai thiền viện trong làng Mỗi nơi đều có một chàng thiền sinh Vừa trai trẻ, vừa khôn lanh Theo thầy hầu cận, học hành từ lâu.