Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Không chỉ là vấn đề cải đạo

07/11/201204:34(Xem: 2083)
Không chỉ là vấn đề cải đạo
lotusKHÔNG CHỈ LÀ VẤN ĐỀ CẢI ĐẠO
Lý Chơn Ngộ


Phải nhắc lại rằng: Đạo Phật là Đạo giác ngộ. Thế nên, khi nói đến vấn đề cải Đạo tín đồ Phật Giáo thì có hai khía cạnh cần quan tâm, đó là người đã theo đạo Phật có qui Y Tam bảo, giữ Ngũ giới sinh hoạt thường xuyên, có học hỏi giáo lý Phật Đà; hai là tín ngưỡng dân gian, thờ ông bà tổ tiên.

Vì sao tôi nói đến điều này, vì cần có 2 cách nhìn. Một là, Phật tử tự giác ngộ tìm đến Đạo Phật, là tìm cho mình ngọn đèn chân lý, dẫn dắt tu học đến bờ giải thoát. Giải thoát điều gì? Giải thoát luân hồi sinh tử, hiểu sâu nhân quả, nhận chân lẽ vô thường.

Hai là tín ngưỡng dân gian, vì dân tộc Việt Nam có truyền thống lâu đời là thờ ông bà tổ tiên, một bình hoa, oản chuối chưa đủ gọi là Phật tử, mặc dù mái chùa che chở hồn dân tộc, nếp sống muôn đời của tổ tông.

Bấy lâu hình như ta hay bao gồm cả việc giác ngộ và nếp sống của tổ tông là người Phật tử. Cần phân biệt rõ ràng cải Đạo tín đồ trong đó gồm thành phần nào? Theo tôi có hai thành phần:

- Những người trong gia đình theo Đạo Phật khi lập gia đình thì theo chồng hoặc vợ bỏ Đạo hay theo Đạo khác.

- Hai là gia đình có ông bà, cha mẹ là Phật tử nhưng bản thân họ không qui y khi lập gia đình thì theo tôn giáo của chồng hoặc vợ.

Phải phân tích như vậy vì tôi muốn làm rõ vấn đề âm mưu cải Đạo tín đồ Phật giáo. Họ đang nhắm vào thành phần nào trong Đạo Phật, hay ở đây có sự nhầm lẫn giữa sự tranh thủ tín đồ.

Mà họ là ai? Là những người chưa biết gì về một chữ Đạo Phật hay châm ngôn của người Phật tử là giác ngộ giải thoát. Như vậy thì không thể gọi là cải Đạo, mà ta cần làm cho Đạo Phật tỏa sáng giúp họ hiểu biết và thu hút họ tìm cuộc sống thanh cao hơn trong Đạo Phật.

Chúng ta muốn thỉnh nguyện chư tôn giáo phẩm quan tâm đến vấn đề cải đạo, nhưng cần có những đề án, có lập luận rõ ràng. Theo đề xuất thì cần có nội dung, địa điểm, họ tên thật, sự việc thật.
Mà tôi nhận thấy phản hồi thì xa vời, lạc lõng với chủ đề chúng ta cần đề xuất quá. Chỉ là lời khen tặng hay vui mừng tôi thấy chưa đủ tập trung ý kiến.

Tôi xin nêu những suy nghĩ của mình cùng quí đạo hữu rồi cùng nhau trao đổi tìm ra hướng đi chung cho việc đề xuất lên lãnh đạo. Theo tôi nhận thấy không chỉ có vấn đề cải đạo tín đồ là quan trọng nhất, mà còn những vấn đề đã được nêu ra, cần nhắc lại như:

- Thiếu đoàn kết nội bộ, còn phân biệt tông môn hệ phái

- Sự lợi dưỡng ngày càng gia tăng, Tăng ni còn ngại khó, ngại khổ không dám về vùng sâu vùng xa nên ánh sáng Phật Pháp chưa lan tỏa

- Đạo Phật ở một số vùng ngày càng biến tướng thành mê tín, tà kiến, thiếu sự giác ngộ theo chân lý Đức Phật đã dạy (nhân quả, công bằng)

- Thế hệ tăng ni trẻ chưa có chỗ đứng trong giới lãnh đạo, chưa có tiếng nói riêng.

- Lễ hội còn hạn hẹp trong khuôn khổ, chưa đủ sức thu hút quần chúng.

- Vùng sâu vùng xa hoạt động chưa mạnh vì thiếu người hướng dẫn, vì tăng ni chưa học được ngôn ngữ đồng bào dân tộc ít người cho nên khó hoằng pháp, khó gần gũi, chính quyền vùng sâu vùng xa chưa hiểu được vai trò của đạo Phật trong việc giữ gìn độc lập và thống nhất của tổ quốc.

- Lớp trẻ không mấy mặn mà với Đạo Phật vì họ chỉ nhận thấy lễ nghi và thờ cúng không mang tính xã hội hóa.

- Phật tử các vùng miền tự cô lập mình chưa đoàn kết, chưa có mối liên hệ chung. Chính phật tử cũng phân biệt tông môn hệ phái thì lấy đâu sự đoàn kết, lấy đâu sức mạnh chung.

- Chùa to Phật lớn nhưng Phật tử đến chỉ chỉ để cầu nguyện van xin thiếu học hỏi giáo lý Phật Đà.

- Con vua lại làm vua còn (đệ tử của vị trụ trì về trụ trì tiếp) trong khi nhiều người có năng lực hơn thì ngồi chơi xơi nước.

Như vậy, cần nhìn nhận việc cải đạo chỉ là một đe dọa nhỏ của Phật giáo. Đe dọa lớn hơn là sự phát triển tự thân của Phật giáo, đặc biệt là việc hoằng dương Phật pháp tới những người mới chỉ có tín ngưỡng thờ cúng ông bà, tổ tiên. Đây mới là vấn đề đáng quan tâm.

Lý Chơn Ngộ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/06/201702:12(Xem: 2036)
Đại Thiên là nhân vật xuất hiện sau Phật nhập Niết Bàn 100 năm, hay sau Phật 200 năm? một nhân vật gây sóng gió không những trong Tăng đoàn thời bấy giờ, còn để lại hậu quả lâu dài mà các học giả, các nhà nghiên cứu không ngớt tranh luận. Có những nhà nghiên cứu sử xem ông ta là thủy tổ của Đại chúng bộ, thậm chì là Đại thừa. Điều này không đúng, vì theo quan điểm của Kimura Taiken thì dựa vào văn hóa của Ấn Độ và những tác phẩm trước và sau công nguyên, tư tưởng Đại thừa chưa được hình thành. Trong khi đó lịch sử phiên dịch kinh tạng của Trung Quốc ghi nhận đến thế kỷ thứ II sau Tây Lịch kinh điển Đại thừa mới bắt đầu được phiên dịch. Cho nên học giả Kimura Taiken cho rằng nếu nhận định Phật giáo Đại thừa hình thành từ trước kỷ nguyên Tây lịch thì không phù hợp. Trong khi đó nhà nghiên cứu Lữ Trừng lại cho rằng Đại thừa Phật giáo hình thành vào giữa thế kỷ thứ I đến thế kỷ thứ IV Công nguyên. Ta thấy hai nhà nghiên cứu này, đều
12/05/201619:29(Xem: 2066)
Hiện nay, vấn đề tín ngưỡng trở thành một trong những nhu cầu không thể thiếu trong bất cứ quốc gia nào; cho dù một quốc gia duy vật khắc khe, việc tín ngưỡng không được bộc lộ công khai, nhưng một cá nhân đối diện trước những khổ đau, vấn nạn bức bách, họ sẽ hướng về đâu để hy vọng thoát những khổ đau, tai ương hay mong cầu một lý tưởng nào đó sẽ trở thành hiện thực khi mà xã hội và luật pháp không giúp họ toại nguyện? Lịch sử nhân loại đã chứng minh, Liên sô, Đông Bá Linh, Cu Ba, Trung Cộng..
26/09/201414:39(Xem: 4608)
Đạo Phật có trên hai mươi lăm bộ phái và 2500 năm lịch sử. Con đường tồn tại và phát triển của đạo Phật cho đến ngày hôm nay về mặt lý thuyết cũng như thực hành là con đường Trung Đạo. Cho nên, trung đạo là chánh đạo. Nghiêng lệch một ly là đi một dặm
31/03/201500:56(Xem: 2676)
Thời Phật còn tại thế, nơi tu tập của cộng đồng tu sĩ, được gọi là Tịnh xá, chung quanh Tịnh xá, mỗi vị có một am thất riêng cho từng cá nhân được gọi là tịnh thất. Nơi thất của đức Phật được gọi là Hương thất. Tuy tên gọi khác nhau, đều được kiến tạo bằng tranh, tre và đất, ít khi làm bằng gỗ.
12/09/201608:57(Xem: 1885)
1- Chớ có tin vì nghe truyền thuyết, 2- Chớ có tin vì nghe truyền thống, 3- Chớ có tin vì nghe người ta nói đồn, 4- Chớ có tin vì được kinh tạng truyền tụng, 5- Chớ có tin vì nhân lý luận siêu hình, 6- Chớ có tin vì đúng theo một lập trường, 7- Chớ có tin vì đánh giá hời hợt những dự kiện, 8- Chớ có tin vì phù hợp với định kiến của mình, 9- Chớ có tin nơi phát xuất có uy quyền, 10- Chớ có tin vì bậc Sa Môn là Đạo Sư của mình, v.v..
30/01/201510:23(Xem: 3169)
"Việc chém con lợn đang sống khỏe mạnh là lối đối xử tàn ác, nó làm trơ lì cảm xúc của người xem, đặc biệt là trẻ em", ông Nguyễn Tam Thanh, cán bộ Phúc lợi Động vật, Tổ chức Động vật châu Á, trao đổi với VnExpress ngày 29/1.
28/08/201016:49(Xem: 1950)
Để đánh dấu sự hoàn thành Trung Tâm Giáo Dục Phật Giáo Thế Giới của Pháp Cổ Sơn, Hoà thượng Thích Thánh Nghiêm, 76 tuổi, bạn học đồng trường sau khoá với HT. Thích Trí Quảng tại đại học Rissho, Nhật Bản, đã có sáng kiến tổ chức ba toạ đàm quốc tế vào ngày 20 và 22-10-05, với chủ đề: “Từ Nội Tâm đến Nhãn Quan Toàn Cầu.”
23/06/201102:18(Xem: 1637)
Sách vở, báo chí, dân chúng ở miền Nam trước đây gọi chế độ ông Diệm là độc tài, hoặc độc tài gia đình trị. Dictature, despotisme, tyrannie, autocratie, despotisme oriental ... tất cả những khái niệm chính trị đó của phương Tây đều có thể áp dụng được - và đã áp dụng - cho chế độ Ngô Đình Diệm. Tôi dùng chữ "toàn trị" ở đây trước hết là để nhấn mạnh một trong hai tiêu chuẩn chính mà Hannah Arendt đã dùng để định nghĩa khái niệm totalitarisme : ý thức hệ. Chế độ ông Diệm đã khẩn trương dựng lên từ đầu và càng ngày càng bắt dân chúng nuốt một thứ chủ nghĩa mà chẳng ai hiểu là gì : chủ nghĩa nhân vị.
24/12/201507:39(Xem: 2491)
Phiên xử vụ thảm sát ở Bình Phước, như mọi phiên tòa lưu động khác, lại thu hút rất đông đảo người dân. Hàng nghìn người đã bỏ việc, đội nắng đến tận nơi để tận mắt nhìn thấy những kẻ thủ ác.
24/12/201307:21(Xem: 3418)
Nguyễn Gia Kiểng, tác giả cuốn “Tổ Quốc Ăn Năn” trước đây, không phải là loại tác giả mà tôi phải mất công đọc những gì ông ta viết. Trước đây, trong bài “Về Một Chuyện Thời Sự: Người Việt – Nguyễn Gia Kiểng – Sơn Hào” [http://giaodiemonline.com/2012/08/thoisu.htm], tôi đã chứng minh rằng Nguyễn Gia Kiểng, một là ngu sử, hai là xuyên tạc lịch sử để chạy tội cho Ca-tô giáo, vì đến ngày nay mà hắn vẫn còn dùng những luận điệu của Ca-tô giáo và thực dân như: 1. Các thừa sai Công giáo tới Việt Nam để rao giảng "tin mừng Phúc Âm" và "khai sáng dân tộc Việt Nam", điều mà ngày nay NGK nói trẹo đi là một nhân sinh quan và vũ trụ quan mới. 2. Các triều đình nhà Nguyễn ngu dốt cùng với bọn quan lại Tống Nho thủ cựu cấm đạo và bách hại giáo dân chỉ vì họ theo một đạo mới.