Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

26/08/202507:05(Xem: 1655)
Nỗi Cô Đơn của Thời Thơ Ấu (thơ)

thoi au tho-2

Nỗi Cô Đơn
của Thời Thơ Ấu.

Bảy lăm là năm tôi lên tám,
Cách mạng về, ba mạ khổ đau,
Bởi vì của cải còn đâu,
Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !

Từ ngày ẩy, Mẹ không cười nữa
Biết làm sao nuôi đống con thơ ?
Trở trăn suy nghĩ từng giờ,
Tương lai sáng lạng, giờ đây chết chìm!

Một ngày ấy, Mẹ lo lắng hỏi
Nếu sinh ra trong cảnh bần hàn,
Thì con nghĩ phải làm sao,
Vừa không chết đói, vừa đi đến trường?

Tôi không hiểu những câu Mẹ hỏi,
Những lời kia hết sức lạ lùng,
Gia đình nhàn nha,̃ ung dung,
Của ăn, của để bao giờ mới vơi?

Nhưng tôi hiểu, Mẹ đau đớn lắm
Cùng bao nhiêu lo lắng, muộn phiền.
Cha Mẹ buồn - tôi lặng im,
Và tôi đã mất nụ cười trẻ thơ.

Lên mười tuỗi, gia đình sa sút,
Mẹ và Cha, tóc bạc thương con.
Quyết định mình hết "Chim Non"
Vì tôi đã hiểu nỗi lòng Mẹ Cha.

Từ ngày ẩy tôi thành "Người Lớn",
Tuổi Ấu thơ giờ đã không còn.
Mong sao Cha Mẹ của con,
Giảm đi chút ít muộn phiền sầu lo.

Mẹ ơi, câu hỏi hai năm trước,
Đây là câu giải đáp của con,
Nếu sinh trong cảnh nghèo son,
Thành Công con gắng ở trong sức mình

Lời hứa ấy con luôn gìn giữ,
Cho đến khi hơi thở cuối cùng.
Mười tuổi ở với "Cô Đơn",
Say sưa "Học Tập", theo con mỗi ngày.

Bạn Thân "Duy Nhất" nhu mì ,
Là Cây Phượng Vĩ trên đường con đi,
Từ nhà mình đến trường thi,
Đó là lối nhỏ đưa con vào đờ́i!

Mùa Xuân lá phượng đâm chồi,
Mùa Hè hoa nở mây trời đỏ say ,
Mùa Thu lá rụng heo may,
Mùa Đông run rẩy cành này khẳng khiu.


Hình ảnh Bốn Mùa Phượng Vĩ,
Là Kỷ Niệm Con Rất Quý,
Tất Cả Cô Đơn bỡ ngỡ,
Nho Nhỏ Trong Tuổi Ấu Thơ,
Con luôn Tự Nguyện Chịu Đựng
Để đổi lại sự Vui Mừng
Để làm Khô những Giọt Lệ
Biến Đi trong Mắt Cha Mẹ
Để những Nụ Cười Hạnh Phúc
Có thể nở trọn trên môi
Cha Mẹ Thương Yêu Của Tôi!


Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.
Chỉ Là Món Quà Quý Báu,
Của Một Em Bé Ngây Ngô,
Có Một trái tim hiếu thảo,
Dâng lên cho Cha Mẹ Mình.
Chỉ Là Đơn Giản Thế Thôi,
Chuyện đây đã kể xong rồi
Thân Chào Các Bạn Của Tôi!


Thơ của Như Nghĩa Trần Thị Ngọc Bích
̀ (Paris - 11/05/2014)



***

La solitude de mon enfance
Nỗi Cô Đơn Thời Thơ Ấu.



Depuis l'âge de 8 ans,
Je n'avait plus le parfait sourire d'un enfant,
En voyant la douleur de mes parents.


Depuis l'âge de 10 ans,
J'ai décidé de devenir plus grande,
C'est à dire que j'ai perdu mon enfance,
Pour diminuer la douleur de mes parents.


A partir de ce jour,
J'ai vécu dans la solitude,
Il n'y avait que des études
Qui m'accompagnaient chaque jour.


Mon seul unique ami,
C'était un flamboyant arbre
Qui se trouvait sur la route
De ma maison à mon école,
Le chemin de mon enfance.


Les petits bourgeons de printemps,
Les flamboyant fleurs d'été,
Les feuilles mortes d'automne,
Les branches fragiles d'hiver,
Sont des photos de mon enfance.


Toute la solitude de mon enfance,
Je supportait avec grâce,
Car celà était un cadeau d'un enfant,
Pouvait offrir à ses parents,
Pour qu'ils puissent sécher leurs larmes,
Et trouver le parfait sourire des parents!

Nhu Nghia Tran Thi Ngoc Bich


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/08/2010(Xem: 14676)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 13308)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 12341)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 13829)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang macgiang@y7mail.com
04/08/2010(Xem: 12652)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 14296)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 12947)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 12716)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 23859)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 48625)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.