Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển Tập Thơ Mặc Giang - Quyển 4 (từ bài số 301 đến 400)

03/01/201104:28(Xem: 1911)
Tuyển Tập Thơ Mặc Giang - Quyển 4 (từ bài số 301 đến 400)

hoa dep
Tuyển Tập Thơ Mặc Giang
Quyển 4
(Từ bài số 301 đến 400)
 
Phải biết sống và bình yên vững sống           301
Đổi thành họ “ĐỔ” !                                     302
Trong cuộc đời, cái gì cũng trả giá !              303
Em thấy đó, nơi xa mờ hoang đảo !               304
Những vành Hoa Thế Hệ !                            305
Đừng khổ nữa, người ơi !                                        306
Tình non nước không phai !                          307
Reo bình minh thức dậy !                                        308
Bài thơ 21 : Rủ thơ đi chơi !                          309
Bài thơ 22 : Thăm viếng Nhà Thương                     310
Bài thơ 23 : Thăm nơi Dưỡng Lão                 311
Bài thơ 24 : Thăm Viện Cô Nhi                     312
Bài thơ 25 : Thăm nơi Giữ Trẻ                       313
Bài thơ 26 : Không bán thơ đâu !                   314
Bài thơ 27 : Thăm Nhà Thương Điên            315
Bài thơ 28 : Thăm viếng Trại Cùi                  316
Bài thơ 29 : Thăm Người Lao Động              317
Bài thơ 30 : Xin gởi cho Anh !                      318
Bài thơ 31 : Xin gởi cho Chị !                        319
Bài thơ 32 : Xin gởi cho Em !                        320
Bài thơ 33 : Trao thế hệ đàn em                     321
Bài thơ 34 : Thăm hỏi Tiền Nhân                  322
Bài thơ 35 : Không biết ngày mai tôi trở về   323
Thoát khỏi, được mấy người !                       324
Cho thõa mãn cuộc đời !                                325
Con người khờ khạo của tôi ơi !                              326
Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !      327
Vì không thấy thế nhân cười khúc khích !     328
Tình quê hong giọt nắng !                             329
10 năm kỷ niệm Chùa Giác Nhiên                 330
Một cái nhíu mày, Nát hai huyễn tượng         331
Leo lên đồi hy vọng                                      332
Đã đến ngày mai !                                         333
Năm mươi thương                                         334
Năm mươi thương nữa !                                335
Mười thương-một                                          336
Mười thương-hai                                           337
Mười thương-ba                                            338
Mười thương-bốn                                          339
Mười thương-năm                                         340
Mười thương-sáu                                           341
Mười thương-bảy                                          342
Mười thương-tám                                          343
Mười thương-chín                                         344
Mười thương-mười                                        345
Việt Nam, còn đó muôn đời !                        346
Dòng thơ ươm tình tự                                    347
Dòng thơ gọi tình người                                348
Ta tin tưởng ở ngày mai                                 349
Nực cười                                                        350
Đã mòn ba vạn sáu !                                      351
Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết !                  352
Nâng tay ôm giấc ngủ yên                             353
Hồn sông núi gác câu thề, bỏ ngõ !               354
Ta về                                                             355
Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế !                       356
Sống, biết sống, và phải sống !                      357
Khổ nghèo ôm thân phận !                            358
Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động !               359
Không thành danh cũng thành nhân em nhé !         360
Phiêu du một mình !                                      361
Dòng lịch sử, xin đừng ai, vẩn đục !!!           362
Đời như một giấc mộng !                              363
Ngày qua như một cơn mê !                          364
Kê đầu gối trăng !                                          365
Trả cho người nhân thế !                               366
Trăm năm chi nữa, đón mời thế nhân !                    367
Bao năm đi nữa, vẫn còn trời quê !                368
Nhìn bóng đêm ngái ngủ !                             369
Thương người phế binh                                 370
Hãy nói dùm tôi !                                          371
Sao lại khóc !                                                 372
Gởi cho người và gởi cho ai !                        373
Trả lời đi anh !                                               374
Em đừng hỏi ???                                            375
Đâu nguồn cảm hứng !                                  376
Xác xơ cát bụi đón mời tử sinh !                    377
Hoa nở giữa rừng hoang                                378
Đường dài, nào có ngại chi !                         379
Chim ơi, như một giấc mơ !                           380
Tự chiếu rọi mình !                                        381
Thương cảnh ngục tù !                                  382
An bình từ đâu có !                                       383
Ngày về, lại một chuyến đi !                          384
Còn đó cơn mê !                                            385
Này những người tử đạo !                             386
Tương duyên tác trợ                                      387
Quê hương là khung trời muôn thuở !           388
Ngươi là ai ? Ma túy !!!                                 389
Quê hương máu chảy ruột mềm                    390
Ta nhắm mắt, thời gian còn đi mãi !              391
Vơi hết khổ thì tình người mới đẹp !             392
Mong sao đời hết khổ đau !                           393
“Đi đâu cũng nhớ quê nhà”                           394
Xin tiễn người đi . . .                                     395
Tình thương của Mẹ đong đầy trần gian        396
Tình Cha, còn đó đẹp thay !                          397
Ta đưa nhau đi trên quê nghèo nho nhỏ !      398
Ta đưa nhau đi trên quê hương ta đó !           399
Con chim nho nhỏ bay quanh lối về              400
 
-------------------------------
Mặc Giang - Thơ 27
               ***********
01.       Tôi không có bán thơ đâu !
02.       Nơi quê nghèo nho nhỏ !
03.       Tôi phải chết !
04.       Tôi phải sống !
05.       Những người em bé nhỏ của tôi ơi ! (từ 1 tới 5, thuộc quyển 3)
06.       Phải biết sống và bình yên vững sống !
07.       Đổi thành họ “ĐỔ” !
08.       Trong cuộc đời, cái gì cũng trả giá !
09.       Em thấy đó, nơi xa mờ hoang đảo !
10.       Những vành Hoa Thế Hệ !
*************
 
Phải biết sống, và bình yên vững sống !
                       Tháng 03-2005
 
Tôi còn nhớ, những ngày xưa mẹ nói
Khi lớn lên đối mặt với trường đời
Dù làm gì vẫn chừa lại một nơi
Sống có hậu lương tâm nghe không thẹn
 
Khi ra đi như đò ngang rẽ tuyến
Bão tố nhiều chỉ mong được tồn sinh
Một ra đi theo định hướng đăng trình
Phải đón nhận thế trần phiêu lưu lắm
 
Đời sẽ thấm ngọt, bùi, chua, cay, mặn
Càng bước đi càng thêm thấm thật nhiều
Làm bao nhiêu càng đón nhận bấy nhiêu
Càng thấu hiểu những gì xưa mẹ nói
 
Áo mặc qua đầu, làm sao qua khỏi
Gội gió sương làm sao tránh phong trần
Nhưng làm gì, phải nhớ giữ đức nhân
Thì sẽ dễ tựa nương hòa điệu sống
 
Vũ trụ mênh mông, lưới trời lồng lộng
Vạn vật cùng chung, dưới ánh mặt trời
Như thể châm ngôn, đâu phải chuyện chơi
Lại còn tòa án lương tâm chế ngự
 
Đạo nghĩa, là một lâu đài dinh thự
Đức nhân, là kiền thạch trụ ba chân
Mỗi hành vi, nghĩ kết quả, lượng phân
Lưỡi phải uốn bảy lần trước khi lên tiếng
 
Cùng cực tất biến
Thái cực tất suy
Duy nhất an vi
Tại trung hữu lộ
 
Khổ, phải khổ, và nếm mùi gian khổ
Lạc, phải lạc, và nếm vị lạc an
Người trần gian không nên sợ thế gian
Phải biết sống, và bình yên vững sống.  

pdf-icon
Tuyển Tập Thơ Mặc Giang - Quyển 4 (từ bài số 301 đến 400)






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/06/201610:13(Xem: 5738)
Tùy duyên không phải cho qua Tùy duyên là để tránh xa hứa liều Tùy duyên hai chữ đáng yêu Tùy duyên điều kiện bấy nhiêu hiểu rồi Tùy duyên khỏi nói lôi thôi Tùy duyên xem lại hạ hồi giải phân Tùy duyên là có nghĩa nhân Tùy duyên để khỏi đổi thân thành thù Tuy duyên là biết hòa nhu Tùy duyên lặng lẽ thiên thu không hèn Tuy duyên chấp nhận cho quen Tùy duyên không phải đợi khen mới làm
23/03/201819:23(Xem: 2827)
ĐỜI đang vui sao mãi hoài nhăn nhó ! Có phải chăng vì thọ nhận tứ tung Đối Cảnh Vô Tâm tức thì an lạc Vạn Pháp bản nhiên thanh tịnh vô cùng ĐỜI đáng chán sao mà người tự tại ! Tràn gió mưa do tập khí tham si
18/02/201920:35(Xem: 2130)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
13/09/202014:04(Xem: 1118)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
28/11/201112:49(Xem: 12428)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
31/05/201115:13(Xem: 6100)
Nam Mô A Di Đà Phật Liên trì ao báu nở hoa Hoa sen chín phẩm kết tòa Một lòng Tây Phương trực vãng
31/05/201115:26(Xem: 7330)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi
23/04/202106:53(Xem: 246)
Ai nghe Diệu pháp liên hoa Cũng bằng người ở đường xa mới về Pháp hoa Ngài nói nhiều ghê Khai thị ngộ nhập dạy bề chúng sanh Pháp hoa là pháp chân thành Ví dụ, Hóa thành mùi hương nhiều cây Ai nghe uống thuốc lời Thầy Nhờ có uống thuốc bệnh này bình an Người con phải có khôn ngoan Bỏ cha chạy mất không nhòm cục phân
25/09/202018:35(Xem: 1040)
Tuyển tập Thơ Hành Hương Phật Giáo Trung Quốc (thơ)
01/08/201619:05(Xem: 3024)
Nắng lên cho ấm hương sầu Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa Tình quê biết nói sao vừa Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ? Còn đâu câu hát tiếng cười Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ? Mẹ quê khóc mãi đêm dài Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ