Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Bước Đi, Theo Cõi Tâm Hương

15/05/201912:45(Xem: 1170)
Bước Đi, Theo Cõi Tâm Hương

 

BƯỚC ĐI, THEO CÕI TÂM HƯƠNG


Bài viết của SC Hạnh Chi

Diễn đọc: Hoàng Lan Quảng Thiện Duyên



 

            Những tiếng gọi chậm rãi, ân cần, chợt vọng lên từ đáy lòng sâu thẳm khi thời công phu khuya vừa dứt. Những tiếng gọi hòa quyện vào nhau, nhịp nhàng đồng điệu như một bản hòa tấu. Tiếng gọi của Hồn Thiêng Sông Núi, của Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, của những vị ân sư đã đến rồi đi, đang còn rồi sẽ mất, của những ngôi chùa làng quê, của giòng sông, của vách núi …. Tất cả, như những âm thanh vọng từ cõi tâm hương nào, tuy nghìn trùng mà như gang tấc, tưởng chiêm bao mà như hiện thực đâu đây …

            Những âm thanh đó đã khiến thời công phu khuya dường như bất tận, để khi ánh dương lên, tôi biết, tôi sẽ phải làm gì.

            Đứng lên.

Cất bước.

Lần theo cõi tâm hương đó mà đi.

 Thế thôi.

Lộ trình là những nét chấm phá của từng chặng hiện lên khi tiếng vọng nào gọi tới. Không gì trước, không gì sau. Chỉ là an nhiên cất bước khi những tiếng gọi, tuy không thôi thúc mà sự ân cần lại có sức mạnh vô song.

            Thế đấy.

            Hành trang chỉ là Y Bát, chút vật dụng cá nhân, gọn nhẹ trong một túi vải, đeo sau lưng.

            Tôi đi về quê hương khi tiếng gọi của Hồn Thiêng Sông Núi đang vang vọng.

            Nửa trái địa cầu chưa qua hết những sát na chập chờn bay bổng giữa không trung. Chuyến bay dài, rồi cũng tới lúc đáp xuống.

            Quê hương tôi đây, nơi tôi đã chào đời, đã trưởng thành, đã rời xa, và đang trở lại. Vẫn đường phố cũ, ngõ hẻm xưa mà bước chân người trở về chợt ngậm ngùi, tưởng chừng xa lạ.

            Nhưng không! Xa lạ chỉ là những hình thức hiện hữu phơi bầy mà theo lẽ vô thường sẽ hợp rồi tan, còn rồi mất. Khi tôi rẽ vào con hẻm nhỏ có ngôi chùa cũ kỹ rêu phong thì tiếng niệm A Di Đà trong lòng vẫn ngào ngạt trầm hương của ngày tháng cũ, ngôi chùa xưa, khitôi thường theo mẹ vào tụng kinh; nay, nơi này đang ôm ấp tro tàn trong kiếp nhân sinh của Cha và Mẹ….

            Tôi thắp nhang, đứng lặng trước bài vị song thân, nhắm mắt, thầm niệm Phật. Khi cảm nhận tàn nhang rơi trên búp tay sen thì hai dòng lệ cũng đầm đìa trên má. Tôi xoa nhẹ tay trên di ảnh song thân, nghe trái tim mình thổn thức như thời thơ bé được che chở, được thương yêu bằng sự nghiêm huấn của Cha, bằng tiếng ru ngọt ngào của Mẹ ..…

            Lạy Phật rồi lạy tạm biệt song thân, tôi rời chùa thì nắng đã lên cao. Đường phố đầy người và xe cộ ngược xuôi, tất bật. Tôi đón chiếc Taxi đang trờ tới.

            Khi đã ngồi trong lòng xe, tôi nói với bác tài xế:

            - Xin cho tôi tới đường Nguyễn Thượng Hiệp, Phường 5, quận Phú Nhuận.

            Nhìn kính chiếu hậu, tôi thấy bác tài xế khẽ mỉm cười. Có lẽ cách nói của tôi không đúng văn phong của người trong nước, như tôi đã được cảnh báo, là họ sẽ nhận biết ngay, ai là người nước ngoài về!

            Cảm nhận như vậy, tôi bèn “tự thú”:

            - Tôi về thăm Sư Phụ.

            Tôi sửng sốt khi người tài xế trung niên nói ngay:

            Cô muốn đến Thư Quán Hương Tích phải không?

            - Sao bác biết?

            - Vì thấy cô là người tu, mà khu vực đó có Thư Quán Hương Tích là nơi một vị thầy được nhiều người kính mến, thường ghé về. Chắc đó là sư phụ cô?

            Tôi chỉ “Dạ”, không nói gì thêm mà lòng ấm áp biết bao!

1

            Cổng Thư Quán tuy mở rộng, nhưng tôi vẫn đứng lại, thở nhẹ, khép mắt, lắng tâm … và chỉ bước rất chậm, vào hàng hiên, khi tôi nghe rõ tiếng lòng mình đang cất lên “Bạch Sư Phụ, con là Hạnh Chi, đệ tử phương xa xin vào đảnh lễ Sư Phụ”

            Lạ thay, chỉ là tiếng thầm trong lòng, nhưng dường như Sư Phụ đã biết. Qua những kệ sách thơm nức giấy mực, từng nấc thang lên lầu lại đưa tôi về bao cảm xúc năm nào, lần đầu tiên được diện kiến Sư Phụ ở Thị Ngạn Am.

            Ánh mắt dịu dàng, lặng yên nhận ba lạy của đệ tử, rồi bàn tay phải đưa ra như ngụ ý nâng đệ tử đứng lên, chỉ chiếc ghế đối diện. Với nụ cười từ ái, Sư Phụ tự tay rót nước sôi trong bình vào ấm trà. Không gian căn phòng nhỏ chợt thoảng hương sen, như tỏa vào những trang kinh đang dịch, những câu thơ đang đơm ý, những bài kệ đang triển khai …

            Thế thôi. Mà dẫu ngàn lời,đệ tử cũng không tỏ bầy đủ những gì thầm nói tự đáy tâm can.

on tue sy

            Đa tạ Sư Phụ, bao năm nay đã mở dần cho con cánh cửa vô minh vốn là tên cai ngục mà Đức Thế Tôn đã nhận diện sau 49 ngày đêm thiền định dưới cội bồ đề. Từng lần nhập thất, từng trang cảo thơm hình thành những châu ngọc trên kệ sách của hành giả khắp năm châu là tấm lòng Sư Phụ chưa từng ngưng cống hiến cho những ai đã, đang và sẽ, cất bước trên con đường Trung Đạo.

Biển học mênh mông mà trí tuệ đệ tử còn quá non yếu nên thỉnh thoảng lại được Sư Phụ viết đôi lời khuyến tấn, nhắc nhở khi gửi cho những tác phẩm mới hoàn thành. Trước tâm lượng từ bi và mẫn ái này, đệ tử chỉ biết tự hứa,luôn cố gắng hành trì để trong muôn một không bội ơn Chư Phật, không phụ lòng Sư Phụ.

            Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn

            Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về (1)

 

            Nắng nhuộm vàng những con đường dốc đưa người phương xa lên miền cao nguyên. Thiền viện tôn nghiêm uy nghi trên đỉnh đồi, bao tháng năm đã hướng dẫn từng bước chân thiền hành nhập vào an định. Từng bụi cây, từng ngọn cỏ đều phảng phất bóng dáng nhu hòa của vị Thiền Sư chống gậy trúc xuống núi, ân cần giảng dạy từng thắc mắc đơn giản cho kẻ cầu đạo. Lời Ngài giảng luôn đi sát với tâm chúng sanh chân chất, hiền hòa bằng ngôn từ mộc mạc. Chẳng hạn như:

            “Đạo lý đâu mà trao

            Vô tâm là lẽ đạo

            Ý niệm chớ vướng vào

            Giai không vô phiền não

            Đạo lý của nhà Phật dạy cốt chỉ cho mình sáng được việc của mình, chớ không phải ông thầy có một cái cho mình, nên nói không có cái mà trao. Làm sao mình khai thác cái sẵn có của mình, thì đó là đạo lý. Còn vô tâm đây là không có một niệm phiền não sanh tử, chớ không phải vô tâm là không có cái tâm chân thật. Khi nào mình không có những tâm điên đảo sanh tử, đó là thấy đạo (2)

            Thiền viện mênh mông mà không gian vẫn tràn đầy thiền lực. Lạ thay, cửa viện rộng mở, bất cứ ai, thành phần nào, tôn giáo nào, môn phái nào cũng có thể viếng thăm; vậy mà, dường như ai đã bước qua cánh cổng, đặt chân vào nội viện thì người đó như vừa thoát xác, thể hiện oai nghi của một thiền sinh, thanh thản thong dong, không chút vướng bận. 

            Nhiệm mầu thay năng lực huyền vi của Chánh Báo!

on thanh tu

 

            Rời thiền viện xuống đồi, vào thành phố, bước chân vô định đưa lữ kháchtới hồ Xuân Hương, địa danh thơ mộng giữa lòng Thành Phố Sương Mù. Ngồi bên bờ đá với một củ khoai nướng trong tay, tôi đang gặp lại tôi thời thơ bé, theo mẹ về trang trại của gia đình người bác, ở Lâm Đồng. Ký ức đó chưa hồi tưởng bao nhiêu mà bỗng nhạt dần, để chỉ 2 chữ “Lâm Đồng” càng lúc càng rõ nét.

Điều gì ở Lâm Đồng đang gọi tôi?

            Vị ngọt bùi của khoai nướng còn thơm nơi đầu lưỡi,tôi đã biết mình sẽ đi tiếp tới đâu. Tôi thầm cám ơn người bạn đạo đã ghi xuống sổ tay cho tôi địa danh này, trước khi tôi lên đường lãng du, với lời nhắn nhủ “Nếu có dịp, sư cô nên ghé đây: Chùa Dược Sư, thôn Phú An, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng”

            Chiếc xe khách 12 chỗ thả tôi bên lề đường. Hỏi thăm, người chỉ ngã này, người bảo ngã kia, loanh quanh mãi, tưởng chừng bỏ cuộc. Vậy mà, như trong giấc mơ tôi đã bước vào sân chùa Dược Sư, đã qùy trước bảo tháp lúc nào không hay!

chua duoc su

            Ôi, phải chăng Sư Bà đã thương cảm, dẫn dắt con vào đây để con được chiêm ngưỡng nơi thờ phượng Ngài, để con được sụp lạy tôn tượng Ngài. Sư Bà ngồi đó, linh động như thời sinh tiền, tận tâm tận lực hoằng dương Chánh Pháp suốt hơn sáu thập niên chưa từng ngưng nghỉ. Hàng ngàn Ni-chúng tu học miên mật trong các Ni-viện Liên Hoa, Viên Thông, Hoa Nghiêmđã được Sư Bà tận tụy hướng dẫn. Lời gọn, ý sâu, Sư Bà thường nhắc nhở:

            “Các con đã biết rõ chùa chúng ta là một Tu Viện Tịnh Độ. Việc học vấn khiêm tốn, chỉ dám nghĩ tới một môn học là vãng sanh. Muốn chuyển thân phàm thành Thánh Hiền, chúng ta học và tu 2 việc:

a)    Chuyển phàm: Về sự, học luật để đưa thân, miệng, ý vào khuôn. Về lý, học Tứ Niệm Xứ để thanh lọc ba độc tham, sân, si trong tạng thức.

b)    Thành Thánh: Về sự, học kinh A Di Đà và chuyên niệm Phật. Về lý, học kinh Lăng Nghiêmđể biết vạn pháp quy về Như Lai Tạng, là tự tánh Di Đà duy tâm Tịnh Độ

Học để biết chỉ có thế, nhưng tu tập thì phải miên mật, lâu dài nên chúng ta đã lập ra chương trình Bốn Mùa Hoa Giác”(3)

Trọn một đời hiến dâng Đạo Pháp, lúc ra đi, để lại bút tích đơn sơ mà sáng ngời tấm lòng hy hiến:

“Ký ca ký cóp

Đóng góp nên công

Nhẹ như lông hồng

Bay về Cực Lạc …”(3)

su ba hai trieu am

Không biết tôi đã qùy bao lâu trước tôn tượng Sư Bà được thực hiện bằng sáp, với kỹ thuật tuyệt hảo khiến kẻ chiêm ngưỡng như đang được trực diện pháp thân sinh tiền. Tôi chỉ đứng lên khi nước mắt đã nhạt nhòa và bắt gặp cái nhìn thông cảm của một sư cô đứng bên góc tường đối diện. Tôi bước đến gần và sư cô nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Thì ra sư cô cũng đang rưng rưng đôi giòng lệ …

Có lẽ chính sự thông cảm này mà tôi đã được sư cô chỉ cho, là cách đây chỉ khoảng hơn 100 mét là Bảo Tháp thờ cố Hòa Thượng Thích Thiền Tâm.

Tôi ngỡ như mình đang nằm mơ vì tôi chưa hề biết nơi đâu lưu di tích này, cũng không hy vọng gì trong chuyến đi có thể được quỳ lạy Bảo Tháp thờ vị Liên Tông Sơ Tổ Vô Nhất Đại Sư, vị Thầy mà thời sinh tiền từng chứng tỏ có tha-tâm-thông, thiên-nhãn-thông, nhìn suốt quá khứ, vị lai những ai đủ duyên được Ngài độ. Chính tôi cũng may mắn được biết một, trong những người được Ngài độ nên mới được nghe những điều tưởng như huyền thoại từ chính người trong cuộc.

Riêng tôi, nghiệp dầy phước mỏng chỉ biết đến danh Ngài qua cuốn sách qúy “Niệm Phật Thập Yếu” mà Ngài biên soạn công phu, là kim chỉ nam cho hành giả tu Pháp Môn Niệm Phật; đồng thời giải tỏa băn khoăn cho bao người không ít khổ đau giữa hai ngả Thiền và Tịnh. Ngài luôn nhắc nhở rằng Thiền Tông và Tịnh Độ nói riêng, đồng cùng đi về chân tánh, tuy hai mà một, đều nương tựa để hiển tỏ, thành tựu lẫn nhau.Những trang sách Ngài để lại, dù dưới dạng thức nào cũng không thiếu những lời thơ ân cần xác quyết để trấn an những hành giả còn hoang mang hai nẻo đường về:

“Tức tâm là độ, lý không ngoa

Tịnh khác Thiền đâu, vẫn một nhà

Sắc hiển trang nghiêm miền Diệu Hữu

Không kiêm vô ngại cõi hằng sa (4)

Hoặc như:

“Chốn cũ chân-như lắm nẻo về

Đường tuy khác lối, vẫn đồng quê

Trong Thiền có Tịnh, trời Lư-lảnh

Nơi Tịnh gồm Thiền, nước Động-khê (4)

on thien tam


Một vị chân tu, sáng ngời đạo hạnh, đã đạt thành môn Niệm Phật Tam Muội, thì việc biết trước giờ phút lâm chung chỉ là để bồi dưỡng thêm niềm tin cho hàng hậu học. Di bút để lại cho biết đích xác ngày giờ, hai ngày sau đó sẽ vãng sanh:

Hôm qua tin tức, trời Tây báo

Giờ mẹo mai đây, tạ thế tình (4)

 

Cũng như khi quỳ lạy Tôn tượng Sư Bà ở chùa Dược Sư, nơi đây tôi không biết mình đã quỳ bao lâu cho đến khi giòng cảm xúc mơ màng cảm nhận là trời đang mưa nhẹ…

Trên lộ trình ra đường cái, đón xe về đồng bằng, tôi biết rõ là mình đang nhận phước báu mới có đủ những thuận duyên ngoài mong ước như vầy. Suốt chặng đường về, tôi chắp tay búp sen, thầm tạ ơn Chư Phật, Chư Bồ Tát mười phương đã cho tôi được thọ nhận những gì vừa trải qua.

 

Từ bến xe ven đô vào trung tâm thành phố Sài Gòn, tôi như lạc vào một thế giới khác. Người và xe, âm thanh và cảnh trí đồng loạt đua nhau hối hả như chưa ai từng biết chậm lại để cảm nhận trong lồng ngực mình một hơi thở bình an! Hầu hết những người lái xe hai bánh đều bịt khẩu trang chắn bụi và đội nón sắt an toàn. Đây cũng là luật trong thành phố nên vô hình chung, nhìn tổng thể hoạt cảnh so với cảnh trí năm xưa thì người từ phương xa trở về chưa kịp cập nhật, sẽ tưởng như lạc vào một hành tinh khác!

Về lại căn nhà xưa, nơi gia đình người em luôn dành cho tôi một phòng nhỏ, tôi tự nhủ, sẽ giới hạn tối đa việc phải đi ra ngoài đường. Vậy mà, ngay chiều hôm sau, người em mời tôi ra phố để cùng gia đình dùng một bữa cơm chay trước khi “Bà-chị-sư-cô lại biến mất mịt mù!”

Gia đình nói đúng quá, nên chẳng thể từ chối.

Quán ăn tọa lạc trên đường Nguyễn Huệ, con đường ngày xưa từng làm mòn guốc cô nữ sinh mê thích những quầy hàng nhỏ, nơi thì bán sách, nơi thì giới thiệu những tác phẩm nghệ thuật, nơi thì mời gọi bước chân dừng lại để nghe một dòng nhạc trầm bổng du dương …. Con đường xưa, nay không còn thấy những món ăn tinh thần đó nữa mà nhộn nhịp, huyên náo là những món ăn phục vụ thân tứ đại! Bắp hấp, mực nướng, khoai chiên … mạnh ai nấy rao bán, công an đuổi tới đâu thì chạy tới đó. Người bán, người mua, người đuổi, đều thản nhiên như là chuyện bình thường!

Khi thành phố lên đèn thì những hoạt cảnh đó lại tấp nập hơn vì được tăng cường những chiếc loa lưu động của nhóm “nghệ sỹ lưu động” rao bán những băng nhạc đủ loại. Đèn hai bên đường tỏa mầu xanh dương, không những không giúp cho không gian buổi tối chút ấp áp mà dường như ngược lại!

Sao lại là mầu xanh này?

Đĩa mì xào chay, gắp mãi vẫn chưa vơi thì một cụ già, lưng hơi còng, chợt dừng trước bàn chúng tôi, xòe những tấm vé số trên bàn tay khẳng khiu, mời mua. Trong khi người em từ tốn lắc đầu thì phản ứng tự nhiên của tôi là lấy trong túi vải mấy đồng, trao bà cụ. Cũng phản ứng tự nhiên, bà cụ trao tôi mấy tờ vé số. Tôi thành thật, khẽ nói:

- Biếu cụ uống nước thôi.

Bà cụ thu lại những tấm vé, vừa chậm chạp quay đi, vừa nhỏ nhẹ:

- Cám ơn sư thầy, nhưng tôi bán hàng chứ không phải người ăn xin.

Giọng bà cụ điềm đạm, nhu hòa, không một chút mỉa mai hờn giận mà tôi  tưởng như có gáo nước lạnh vừa xối khắp thân mình! Nhìn bà cụ khuất dần trong những hoạt cảnh huyên náo, tôi không thể không liên tưởng đến những gian xảo, những lường gạt, những tham lam từ hàng triệu đến hàng tỷ tỷ đồng, của lớp người quyền thế mà thỉnh thoảng vì ăn chưa no, chia chưa đều, nên lại tự bật mí trên công luận!

Ôi, cám ơn Mẹ Già Nghèo Khổ Bán Vé Số nuôi thân!

Trong ao bùn vẫn còn những đóa sen.

Giữa sỏi đá vẫn ẩn tàng ngọc quý.

tu hieu

Tinh túy này, bản chất này không quyền lực nào, không sức mạnh nào hủy diệt được thì những vô thường kia chỉ là hoa đốm mà thôi!

Cảm tạ Bồ Tát hóa thân đã nhắc nhở và xua tan phiền não.

 

Với cõi lòng nhẹ tênh đó, hai ngày sau tôi lên đường, dọc theo dãy Trường Sơn mà tiến dần về miền Trung, nơi có tiếng gọi của:

“Thầy ngồi trên xe lăn

Tâm từ lặng lẽ rải

Đường thiên lý khôn ngăn

Thể hiện bao mẫn ái”

tu hieu-2

Tôi về nơi đất thiêng cổ kính có ngôi chùa Từ Hiếu từ ngày sư tổ Tánh Thiên Nhất Định khai lập đến nay đã non hai thế kỷ. Chính nơi đây là nguồn pháp bất tận từ bao bậc chân tu khả kính, từng thế hệ tiếp nối theo bước chân Thầy Tổ mà tận tụy trao truyền giáo pháp.

Tổ Đình Từ Hiếu với những lối mòn đất đỏ, tre trúc bao quanh, mưa nắng hai mùa, thiên nhiên như ôm lấy từng nóc tháp rêu phong, từng bờ tường vôi nhạt mà pháp âm không ngừng tuôn chảy. Nay, sau nhiều thập niên hành đạo khắp năm châu, Thiền sư Trừng Quang Nhất Hạnh đã quyết định dành trọn những ngày tháng cuối, về trụ nơi Ngài từng là chú điệu, thường ngồi nhổ cỏ bên bờ hồ bán nguyệt. Sự kiện này đã không ngừng thôi thúc hàng ngàn thiền sinh đủ mọi quốc tịch tìm về Tổ Đình Từ Hiếu để được đảnh lễ thầy mình và cũng để được đặt chân tới nơi đã hun đúc, nuôi dưỡng đạo tâm vị thầy khả kính.

 

Tiếp tục lên đường theo tiếng gọi từ cõi tâm hương, bước chân người phương xa chợt cảm nhận như có bao bước đồng hành. Quả đúng thế khi chúng ta bước được những bước cho Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, bước cho bằng hữu xa gần, cho người ta thương và cả người không thương ta … Với bước chân an lạc đó, lữ khách rời Tổ Đình, ghé chùa Từ Đàm, bái lạy bao âm hưởng truyền đăng Chánh Pháp từng kết tụ nơi đây, rồi xuôi theo hướng biển.

Xe khách đổ dốc về Đà Nẵng. Tiếng vọng “Nhĩ căn viên thông” đang thiết tha vẫy gọi. Làm sao có thể không tìm về nơi này khi đã từng được nghe là từ ngày Tôn Tượng Đức Quán Thế Âm Bồ Tát uy nghiêm sừng sững dựng trên vách núi, nhìn ra biển cả thì mùa bão hàng năm không còn tới nữa. Mẹ Hiền đứng đó, giang rộng ngàn tay chắn mưa giông bão tố cho đàn con từng chịu bao khổ đau vì ách nước, nạn trời!

quan am linh ung

Về tới linh địa, nơi ngôi chùa Linh Ứng được tạo dựng bằng cả sức lực và tâm lực của bao tấm lòng thành, người phương xa lại để rơi những hạt lệ tri ân khi qùy lạy trước Tôn Tượng Bồ Tát. Từng lá cỏ, từng bông hoa, từng hạt sỏi nơi này đều thầm lặng thể hiện cái đẹp không lời của chiều sâu nghệ thuật, khiến khách thập phương dừng nơi đây không thể không nghĩ rằng đây là những phẩm vật tối thượng mà kẻ phàm phu đã tận dụng hết khả năng tinh thần để cúng dường Bồ Tát.

 

Quãng đường ngắn, từ Đà Nẵng tới Hội An mà bỗng khởi lên nỗi ngậm ngùi dài vời vợi, vì trên quốc lộ dẫn vào trung tâm phố cổ Hội An, chợt thấy một cột mốc bên đường với hàng chữ viết vội: “Xin cùng hợp tâm hợp lực bảo vệ Phố Cổ”. Tinh thần câu viết này đã đủ nói lên sự khẩn thiết của lời cầu cứu!

Quả đúng! Phố Cổ đã không còn cổ nữa. Đang trầm trồ trước nét đẹp kiến trúc xưa của một căn nhà nhỏ thì chỉ một quãng ngắn, lữ khách đã sững sờ vì sự hào nhoáng của ngôi biệt thự lộng lẫy kế bên, như kẻ quyền thế chống nạnh, huênh hoang trước đám dân nghèo! Cứ thế, cổ và tân xen lẫn nhau, sớm muộn gì tiền bạc bắc phương cũng tràn xuống, xóa sổ một thành phố đang tuyệt vọng giữ gìn những kiến trúc đậm nét đặc thù dân tộc! Người dân địa phương có thể làm gì để cứu vãn? Và có ai nghe thấu tiếng kêu thương?

Giòng lịch sử bao đời hưng phế, đã minh xác không gì không chuyển hóa. Hồn thiêng sông núi như những mạch nước ngầm đã nuôi dưỡng hồn dân tộc qua bao cửa ải thăng trầm, nên bất hạnh đời này rồi chỉ là những giai đoạn gập ghềnh trên dặm trường thiên lý mà thôi!

Bất chợt hình ảnh Mẹ Già Bán Vé Số bừng lên trong tôi, như cơn gió mát xua tan oi bức nắng hè.

 

Về lại miền Nam, nhìn những tờ lịch vừa rơi, lữ khách biết thời tạm biệt đã điểm.

Vào chùa, tiếng niệm A Di Đà trong tâm lại ngân lên rộn rã. Nén nhang lạy Phật an ủi biết bao khi tôi quỳ trước di ảnh song thân, thầm thì lời bái biệt. Ánh mắt cha, nụ cười mẹ không là sự bịn rịn, quyến luyến mà là niềm an lạc diệu kỳ để con an lòng vững bước.

Đi hay Về sẽ đồng một nghĩa như nhau, nếu ta có thể tìm gặp chính mình, thì dặm trường thiên lý cũng chỉ là gang tấc.

Trong gang tấc này, tôi đã đi, để tri ân.

Và về, để ngậm ngùi.

 

Hạnh Chi (TNHT)

(Tào Khê tịnh thất, một chuyến về quê)

(Mời xem bài khác của cùng tác giả)



 

* Chú thích:

(1) Thiền Sư Tuệ Sỹ

(2) Thiền Sư Thanh Từ

(3) Sư Bà Hải Triều Âm

(4) HT Thích Thiền Tâm

(5) Thiền Sư Nhất Hạnh

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/06/202004:45(Xem: 317)
- Nhanh chân lên các con, vào chòi tránh mưa thôi! Tiếng Thầy gọi, huynh đệ chúng tôi mỗi người cùng phụ nhau đem giỏ thức ăn và mấy đồ lặt vặt đi làm vào trong chòi. Gọi cái chòi chứ thật ra đây chỉ là chuồng Bò cũ của ông Sáu già gần chùa đã bỏ vài năm nay, trống trơn, chỉ còn phần mái che ở trên nhưng tranh cũng đã sắp mục rồi! Giữa bốn bề đồng ruộng trống trơn không có bóng cây thì cái chòi tranh là nơi duy nhất để tạm lánh những lúc nắng mưa.
03/06/202016:49(Xem: 90)
Sau 26 năm lưu đày biệt xứ với 2 bản án Chung thân của người tù trải qua hơn một phần tư thế kỷ, tôi trở về từ cõi chết được bình an, trong sự chào đón hân hoan vui mừng của mọi người thân ruột thịt cốt nhục gia đình của quý chư Tôn Đức Pháp quyến. Đặc biệt các Tổ chức Nhân quyền LHQ, Hội Ân xá Quốc tế, Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam tại Hải ngoại, Phòng Thông tin Phật Giáo Quốc tế tại Paris, các Đài Truyền thông Quốc tế loan tải phổ biến tin vui. Nhiều đồng bào Phật Tử xa gần trong và ngoài nước, đã gửi điện thư, điện thoại, đến đất Bạc nơi mái tranh nghèo tôi đang tạm trú,
02/06/202005:01(Xem: 235)
THƯ TÒA SOẠN, trang 2 ¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4 ¨ BIỆN TRUNG BIÊN LUẬN TỤNG THÍCH, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9 ¨ THÔNG ĐIỆP CỦA SỰ HẠNH PHÚC (ĐNT Tín Nghĩa), trang 12 ¨ TỬ SINH, TỰ TÌNH KHÚC (thơ Ns. Hạnh Đạt), trang 13 ¨ TÀI SẢN SẼ MẤT, TẠO PHƯỚC THÌ CÒN (Quảng Tánh), trang 14 ¨ TÂM THƯ CẦU NGUYỆN BỆNH DỊCH CORONA VŨ HÁN CHẤM DỨT (HT. Thích Tín Nghĩa), trang 15 ¨ CHÚC NGUYỆN THƯ PHẬT ĐẢN 2564 (TK. Thích Tuệ Sỹ), trang 16 ¨ THỌ GIỚI (HT. Thích Huệ Hưng), trang 18 ¨ SAU MÙA GIÓ LOẠN (thơ Mặc Phương Tử), trang 23 ¨ CHÙA CỔ THIÊN TỨ... (Tâm Không Vĩnh Hữu), trang 24
31/05/202013:48(Xem: 329)
-Các con biết đây là gì không? Đây là chiếc Gối Gỗ của Sư Ông. Bốn huynh đệ chúng tôi trố mắt nhìn nhau, lần đầu tiên trong đời mới thấy chiếc gối gỗ. Thì ra, món đồ Sư Phụ để trên bàn thờ mấy năm qua được bọc vải vàng là cái Gối Gỗ của Sư Ông, chúng tôi nhiều lần thắc mắc nhưng không ai biết được đấy là gì, cũng không dám hỏi Sư Phụ. Tôi còn nhớ như in buổi chiều khi hay tin Sư Ông viên tịch, Thầy trò đang ngoài ruộng lúa chuẩn bị cho vụ mùa. Thầy vội vã về chùa để ra quê cho kịp chuyến xe tối. Hạnh Trí nhanh nhẹn chuẩn bị cho Thầy bộ Y, mấy bộ quần áo và vài gói mì lá Bồ Đề bỏ vào trong cái túi đãi đã bạc màu. Hạnh Tú thì tranh thủ dắt chiếc xe đạp ra ngoài trong tư thế đưa Thầy ra quốc lộ. Hạnh Lưu nhanh tay lo cho Thầy mấy trái bắp luộc để lót dạ trên đường. Thầy đi chỉ dặn dò mấy con ở chùa nhớ công phu bái sám đều đặn, công việc nặng thì nhờ quý bác Phật tử giúp giùm.
29/05/202010:49(Xem: 376)
Hôm nay ngày Đại Tường Sư Ông, Sau thời công phu sáng, trước Giác Linh đài, chí thành đảnh lễ, không gian như lắng yên, tĩnh lặng…tất cả nhìn tôn ảnh của Sư Ông với tất cả niềm kính cẩn thiêng liêng, trên bàn thờ những đóa sen hồng đang nở, hòa với những ngọn nến thật huyền diệu lung linh… - Tâm hả con, vào nhanh đi. Tiểu Tâm bối rối cả người té ra là …, Chú sợ quá, quỳ xuống lạy Hòa thượng trong tiếng khóc nức nở trong nỗi niềm vừa lo âu và hối hận. Hòa Thượng lấy tay xoa lên đầu chú, vuốt cái chõm tóc dài đang ướt và nắm tay chú nhẹ nhàng từ tốn bảo: - Con thay quần áo nhanh đi, ước hết rồi, hơ ấm, lạy Phật, rồi ngủ đi con!
27/05/202004:36(Xem: 894)
Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách... Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.
10/05/202007:54(Xem: 976)
Cả tuần lễ nay Chùa Linh Thứu như có sức sống của một cành cây đang đâm chồi nẩy lộc, khác hẳn với những tháng ngày cửa đóng then cài vì dịch Corona. Thí chủ nào muốn cúng dường gạo sữa, hoa quả chỉ dám nhấn chuông rồi lặng lẽ để phẩm vật trước cửa Chùa. Không thể nào thực hiện được hạnh nguyện cúng dường ba nghiệp thanh tịnh của Bồ Tát Phổ Hiền, nhưng tấm lòng nhớ đến Tam Bảo như thế cũng đáng được tán thán! Chùa trở nên sống động nhờ ý tưởng độc đáo của Sư Bà Linh Thứu, phải làm một cái gì hữu ích cho xứ sở mình đang sống để trả ơn cho họ trong cơn đại dịch. Sư Bà huy động tất cả các Phật tử có tay nghề may vá, kêu gọi họ may khẩu trang đem đến Chùa quyên tặng và các Sư Cô của Chùa cũng phải ngày đêm may cắt làm sao cho đủ số. Ít nhất phải đến con số 3000 chiếc khẩu trang ân tình Sư Bà mới dám triệu Ngoại Vụ của Chùa đi làm việc. Sư Bà muốn mời một vị khách quý của Chùa đến nhận món quà ấy, ông Thị Trưởng của quận Spandau nơi chùa Linh Thứu sinh hoạt.
01/05/202016:25(Xem: 685)
Ngày 25 tháng 10 âm lịch năm 1967, Ngài ngồi thiền trong động Di Lặc, núi Củu Tiên, dãy Quế Lạc, Công xá Thượng Đông, Huyện Đức Hóa, Tỉnh Phước Kiến, đột nhiên được Bồ Tát QUÁN-THẾ-ÂM tiếp dẫn đi khiến mất cả tông tích. Lúc ấy, Pháp Sư được dẫn đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, tham quan các cảnh giới 9 phẩm hoa sen. Thời gian dường như chừng 1 ngày 1 đêm, nhưng khi về đến nhân gian đã là ngày mồng 8 tháng 4 âm lịch năm 1973 (đi từ 25/10 âm lịch 1967) chạy ra đã trên 6 năm 5 tháng trôi qua. Thoạt nghe thì như là vượt ra tri thức thường tình, khó mà lý giải được. Có câu nói "trên trời 1 ngày, dưới này vài năm" là vậy, cũng bởi không gian của vũ trụ không giống nhau, khái niệm thời gian cũng khác, người có chút ít hiểu biết về Phật học, tất lý nhận ra được.
30/04/202011:14(Xem: 415)
Hãy mau mau buông bỏ mọi mê lầm ngay tại đây và ngay bây giờ. Xin giới thiệu với độc giả hoàn cảnh ra đời của bài này. Tác giả là nhân viên làm việc trong một nhà tù thuộc tiểu bang Victoria. Trong hoàn cảnh đại dịch Covid-19, mọi người dân đều phải chấp hành lệnh của chính phủ tiểu bang và liên bang để giữ gìn an toàn sức khỏe cho cộng đồng. Không được tụ tập trên mười người và phải giữ giản cách xã hội (cách nhau hơn một sải tay). Vì phải làm lễ cầu siêu cho một tù nhân vừa qua đời sau hơn hai năm mang nhiều thứ bệnh trong hoàn cảnh đặc biệt này cho nên chúng tôi chọn cái đề tựa như trên.
27/04/202008:47(Xem: 435)
Ra khỏi bến xe Vinh, xe rẽ về ngả Thanh Chương. Hàng cây hai bên đường như lui dần, biến vào trong đám bụi đất đỏ phía sau xe. Sáng sớm trời còn mờ sương. Hơi lạnh từ các hốc núi tỏa ra lãng đãng tan vào không khí. Gió mát dịu, tôi khoan khoái ngả người vào thành ghế phía sau lơ đãng nhìn những đám mây xám lơ lửng trong bầu trời âm u. Dường như có một chút ánh sáng ửng hồng ở phương xa, bên kia ngọn đồi trước mặt. Xe tiến tới. Ánh sáng như thật gần rồi sáng bẵng. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng. Người trong xe như trở mình sau một cơn ngáy ngủ. Họ lấm lét nhìn tôi soi mói như nhìn một quái vật từ cung trăng rớt xuống. Chắc là tôi lạ lắm. Tôi nghĩ vậy. Mái tóc ngắn, chiếc áo bà ba bó sát thân hình, chiếc quần đen hàng vải ú, nhưng dáng người ốm ốm, cao cao, tôi không giấu được tôi là người miền Nam vừa đến. - Chị ra Bắc thăm bà con đấy hẳn? Người đàn bà ngồi bên cạnh hỏi tôi. Tôi quay lại mỉm cười rồi gật đầu dạ nhỏ.