Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Truyện ngắn: Sau Buổi Tiệc Tùng

01/11/201820:14(Xem: 534)
Truyện ngắn: Sau Buổi Tiệc Tùng
SAU BUỔI TIỆC TÙNG-VH

TRUYỆN NGẮN

 

SAU BUỔI TIỆC TÙNG

  

1- Thạch đến chơi nhà tôi thường xuyên vào mỗi buổi chiều. Nói là chơi, thật thì lúc nào Thạch cũng đem bài vở đến cùng học và trao đổi ý kiến, chỉ khi xong xuôi bài vở mới ngồi tán gẫu với nhau.

Mẹ tôi rất thương Thạch, bà yên tâm khi tôi kết bạn với một người hiếu học, hiền lành, lễ phép. Mẹ tôi cũng đã từng nghe mấy đứa bạn khác của tôi nói bóng nói gió có ý cặp đôi Thạch với tôi, nhưng bà bỏ ngoài tai, vì bà tin Thạch, cũng như tin con gái út của bà. Chỉ có một lần, không có Thạch, bà nhắc nhở tôi:

 “Con cứ theo thằng Thạch mà học như nó, đừng có ham chơi và giữ gìn đức hạnh thì có ngày con sẽ gặt hái những gì tốt đẹp nhất mà mình mong muốn!

 Quả thật, Thạch rất xứng đáng được đem ra làm gương tốt cho bạn bè noi theo. Tôi mến Thạch, thân thiết với Thạch một cách hồn nhiên và chân tình vì lẽ ấy. Là con của một gia đình theo đạo Phật thuần thành, đặc biệt hơn là có truyền thống theo nghề dạy học: Ông nội là hiệu trưởng của một trường tư thục lớn nổi tiếng của thành phố trước năm 1975, cha là giáo viên giảng dạy môn Toán ở trường Cao đẳng Sư phạm, mẹ là giáo viên Anh ngữ, anh trai và chị lớn đều là những “chiến sĩ diệt dốt” ở vùng núi và hải đảo xa xôi, một anh trai kề đang học năm thứ ba Đại học Sư phạm, nên Thạch cũng ôm ấp hoài bão theo bước bậc cha anh, sau này sẽ trở thành một giáo viên… đa năng.

Thạch ôm mộng lớn lắm, bộ môn nào cũng thích, cũng đam mê và rất có năng khiếu, đủ để có quyền đam mê. Vẽ khéo, đàn hay, hát giỏi, văn chương thi phú xếp hạng nhất nhì lớp, Thạch còn mê môn bóng đá và cờ vua. Nhiều lần tâm sự, Thạch cho biết sẽ trở thành giáo viên, nhưng không chịu dừng ở mức một giáo viên bình thường, mà phải là đa năng, và dùng cái đa năng ấy để bù đắp vào những chổ khuyết, chổ trống trên con đường người thầy giáo đi gieo trồng vun bón tương lai. Mộng thì lớn, nhưng muốn vượt qua được mộng, thì Thạch phải vượt qua nhiều gian nan bằng nổ lực và sự kiên trì của mình, bằng không, cái nghèo sẽ quật ngã chàng thư sinh ngay từ những bước còn chập chững, loanh quanh ở bậc trung học.

Là một gia đình trí thức gia giáo, theo nếp sống Đạo thanh cao, bình dị, thiểu dục tri túc, những đồng lương khiêm tốn của cha mẹ Thạch, của anh chị lớn, phải được tính toán và sử dụng rất kỹ lưỡng, tiện tặn, mới có đủ để lo cho Thạch theo đuổi con đường học vấn. Mẹ tôi thường hỏi han, tìm hiểu hoàn cảnh gia đình của Thạch. Bà thường đem gương vượt khó của Thạch để khuyên răn, động viên cổ vũ tôi kiên nhẫn học hành tới nơi tới chốn. Bà thương Thạch lắm, hôm nào thấy vắng là bà hỏi thăm với sự lo âu thương nhớ của một người mẹ dành cho con ruột. Bà còn thi thoảng căn dặn:

“Nếu Thạch nó có rũ con đi chùa lễ Phật. hay sinh hoạt Gia Đình Phật Tử, học giáo lý… thì con đừng nên đắn đo, từ chối, vì đó là nơi để cho con người rèn luyện nhân cách, cũng như thu thập những kiến thức vô cùng bổ ích, con đừng ngại là nơi hung hiểm, buồn tẻ!”

Tôi mỉm cười “dạ dạ” với mẹ cho qua chuyện. Thạch đã từng rủ tôi đi chùa vài ba lần rồi, nhưng tôi đều tìm cớ từ chối, không phải vì tôi sợ sệt hay kiêng kỵ gì, mà vì tôi ... không thích, không thấy hứng thú. Tôi vẫn rất tôn kính chốn thiền tự thanh tịnh tôn nghiêm, tôn trọng đức tin của một người con Phật, vì vậy mà tôi ngày càng chơi thân với Thạch, mặc thiên hạ xì xầm thêu dệt, vì mình còn ở tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” mà, cứ… vô tư!

 

2- Chiều thứ bảy, Thạch đến sớm hơn mọi khi, có lẽ vì lúc sáng ở trường nghe tôi cho hay mẹ tôi bệnh. Lúc tôi đi đến trường, mẹ tôi đang sốt cao, tôi định ở nhà nhưng bà không cho, và bảo tôi trên đường đi học ghé vào chợ nhắn chị Ba tôi đến. Khi tôi về thì mẹ đã giảm sốt, chị Ba đã lo đầy đủ cả rồi, vậy mà Thạch cứ trách tôi:

“Tiếc gì một buổi học mà để mẹ nằm một thân, một mình ở nhà trống vắng

Tôi giải thích mấy, Thạch cũng bắt bẻ:

Chị Ba có chồng, có con, lại buôn bán vất vả, không thể lo toan chăm sóc mẹ bằng người con không vướng bận việc gì ngoài chuyện học hành !

Tôi ầm ừ cho qua chuyện. Cãi lý cãi tình thì không bao giờ lại Thạch, tôi biết điều ấy, và nhiều khi cảm thấy mình như đứa em nhỏ dại của Thạch vậy!

Lúc mẹ tôi đã thiếp đi, tôi hỏi nhỏ Thạch:

Con nhỏ Vân mời Thạch đi dự sinh nhật nó vào sáng mai không?

Thạch gật:

Có. Rồi sao?

Tôi nguýt:

Thì đi dự cho vui chứ sao. Mai sáng đến đây đi cùng với Phương nghen?!

Thạch nhăn mặt suy tư. Tôi ngạc nhiên:

Sao nhăn nhó vậy? Bộ không muốn đi hở?

Thạch nhún vai tặt lưỡi:

Thiệt trong bụng không muốn đi dự, nhưng bạn bè mời, mình từ chối sợ bạn buồn!

Tôi đồng tình:

Chớ sao, dự cho vui, chủ yếu là vui mà!

 Thạch lườm mắt nhìn tôi, nói:

Phương thích dự tiệc lắm hở?

Tôi thật lòng:

Thích lắm. Sinh nhật nhỏ Vân nhằm vào ngày chủ nhật, không vướng víu chuyện học, sẵn mình vui chơi giải trí cho thư giãn vậy mà!

Thạch nhíu mà:

Vấn đề không phải là nhằm vào ngày nào, mà là có đúng, có cần thiết phải đi dự hay không?

Lại dở giọng ông cụ non rồi, tôi biết Thạch đang muốn thuyết giáo một bài gì đó, nên dập ngay:

Sinh nhật bạn có gì đâu mà phải đúng với sai, chuyện bạn bè vui vẻ có gì mà cần hay không cần?

Thạch buồn, trầm giọng:

Nhỏ Vân nhà mới khá giả đây thôi, mấy năm trước gia đình còn đầu tắt mặt tối chạy gạo từng bữa, nay bày đặt sinh nhật, tiệc tùng…

Tôi ngắt:

Kệ người ta, phú quý sinh lễ nghĩa, có quyền tổ chức sinh nhật khi có tiền!

 Thạch nghiêm nghị :

Đúng. Đó là quyền của người ta. Nhưng nhỏ Vân lâu nay chỉ kết thân với tụi con Hương, con Hồng, con Thuý và tụi thằng Nhân, thằng Hậu, thằng Bình…  toàn đám con nhà giàu. Còn tụi mình…

Tôi vỡ lẽ, nói ngay:

Thạch đừng mặc cảm chuyện mình nghèo. Nghèo nhưng tình cảm không nghèo. Và nghèo gì chớ một món quà sinh nhật mừng bạn, bộ mình lo không nổi sao?

Thạch lặng thinh, thở dài. Tôi làm mặt giận dỗi, hỏi:

Có đi hay không thì nói?

Thạch gật nhẹ, nói yếu ớt:

Ừ thì đi!

Tôi cảm thấy chán ngát:

Đi thì vui vẻ, hớn hở lên mà đi, đừng có xìu xìu ển ển như vậy chán quá!

 Thạch bối rối cười gượng gạo nói:

Ừ thôi, không đi. Đúng là không nên đi khi mình thật lòng không muốn đi chút nào. Để Thạch viết ít chữ chúc mừng, nhờ Phương trao lại cho nhỏ Vân nhan!

Tôi chùng bùng, không ừ không hử. Chán ông cụ non này ghê trời!

 

 

3 – Sinh nhật nhỏ Vân tổ chức thật linh đình, rôm rả. Vân là con gái duy nhất trong đám năm anh em, nên được cha mẹ cưng lắm. Sinh nhật mà chẳng thua đám cưới, ăn đứt đám cưới nhà nghèo. Tôi xin mẹ một ít tiền, chị Ba cho thêm, mua được xấp vải trắng thêu hoa tím nhạt tặng cho nhỏ Vân, món quà cũng đáng giá chớ bộ, thua gì tụi bạn con nhà giàu kia?

Lúc khui quà nhỏ Vân hỏi tôi:

Trưởng lớp của mình không đến hả, Phương?

Tôi chỉ chiếc hộp nhỏ nhất trong đống hộp quà sinh nhật, nói:

Đó, Thạch nhờ tao mang lại tặng mi món quà mi-nhon đó đó. Khui thử xem!

 Tiếng xì xào từ phía bọn con trai:

Cái thằng cù lần đó mà mời dự chi cho mất vui bữa tiệc này!”

Chắc nó mắc luyện mấy bài toán, sinh nhật của bạn nghĩa lý gì!

Nhỏ Vân nghe vậy cười tủm tỉm, vừa khui hộp quả nhỏ của Thạch vừa nói to:

Chú ý, chú ý: đây là quà sinh nhật Vân do trưởng lớp tặng, mời các bạn chống mắt lên chiêm ngưỡng tặng phẩm vĩ đại!

Cả đám cười ầm lên thích thú. Tôi cũng cười, nhưng sao mắt lại cay cay. Hộp giấy được khui ra, nhỏ Vân trợn mắt lè lưỡi, đưa lên cao một mãnh giấy màu hồng, nói:

Đây, chỉ nhiêu đây!

Cả đám lại cười vang, nhốn nháo:

Chắc là thơ rồi, chạy trời không khỏi …  thơ!

Nhỏ Vân cười, nói:

Đúng là một tuyệt tác thi ca do thi sĩ Thạch làm tặng mừng Vân!

 Hậu chồm tới, giật mảnh giấy, la lên:

Để tui đọc cho!

Cả bàn tiệc im lặng. Hậu đọc to với giọng giễu cợt:

Mười bảy ngọn nến lung linh

 Nhỏ nhoi vần điệu mừng sinh nhật hồng

 Gần nhau ở một tấm lòng

 Chúc Vân vui vẻ vẹn tròn tuổi xuân.

 Lê Xuân Thạch!

Đứa cười ngả, đứa cười nghiêng, tôi chợt quặn thắt ruột lòng. Mảnh giấy hồng mỏng manh bé nhỏ được chuyền tay nhau đọc. Giấy đến tay tôi thì đã nhũn nhàu trông đến tội nghiệp, Tôi vuốt nhẹ nhàn từng cái cho thẳng thớm lại, cầm xem mà lòng cứ xót xa, mắt cay xè nghĩ đến người bạn thân của mình. Con nhỏ Thuý ngồi kế bên sực nức hương hoa, hỏi nhỏ vào tai tôi:

Anh chàngThạch cù lần quá hén?

Tôi buột miệng: “Ừ, cù lần

 

4 – Tiệc tan lúc 11 giờ trưa. Tôi về nhà lúc 12 giờ. Mở cửa vào nhìn quanh, tôi hoảng hốt. Mẹ tôi không nằm trên đi-văng. Tôi chạy xuống nhà bếp, vẫn không thấy mẹ đâu, tôi cất tiếng gọi í ới. Dì Tám nhà kế bên nghe tiếng tôi, vội bước sang, nói:

Mẹ đâu mà gọi om sòm lên thế, đợi mi về chắc mẹ mi đi tiêu diêu miền Cực Lạc rồi!

Tôi kinh hoảng:

Ủa … vậy mẹ con đâu rồi dì?

Dì Tám nguýt tôi một cái thật dài và sắc lẻm, nói trách móc:

Mẹ mi sốt cao đến mê man, mi đi chơi mất đất, may mà có cái thằng chi chi bạn mi thường đến đó, nó đến thăm đúng lúc… Thật tôi nghiệp thằng nhỏ, nó lo cứ như mẹ nó không bằng, nó hốt hoảng luýnh quýnh, chạy qua gọi tao, tao cũng luýnh quýnh không biết sao, phải kêu liền chú Sanh xích lô chở mẹ mi vào bệnh viện. Thằng nhỏ đã theo mẹ mi vào trỏng từ sáng giờ chưa thấy về lại. Mi mau mà lo liệu!

Tôi bàng hoàng, choáng váng cả mặt mày, nhất thời không kềm được tiếng khóc bật ra, và nước mắt tôi đôi dòng cứ tuôn rơi lã chã …

 

5 – Tôi cùng chị Ba tất cả chạy vào bệnh viện. Loanh quanh luẩn quẩn thăm hỏi muốn hụt hơi mới tìm được phòng và giường mẹ tôi đang nằm.

Bên giường mẹ tôi, Thạch ngồi trên chiếc ghế đẩu với nét mặt ưu tư lo lắng. Mẹ tôi vẫn còn mê man với cơn sốt ác nghiệt đã theo hành hạ bà suốt mười mấy năm chưa dứt. Chị Ba nắm lấy cánh tay Thạch mà khóc ròng, nói lời cảm ơn tiếng được tiếng mất. Còn tôi, chỉ còn biết đứng lặng im để cho những giọt nước mắt ăn năn ray rứt rơi ướt cả ngực áo – chiếc áo mới đẹp được tôi mặt lần đầu tiên để đi dự sinh nhật linh đình của nhỏ Vân – và trong thâm tâm rất sợ nghe Thạch hỏi một câu dại loại như “Đi sinh nhật có vui không?”.

Nhưng Thạch đã không hỏi gì tôi về sinh nhật nhỏ Vân, cho đến tận ba ngày sau, khi mẹ tôi đã bình phục trở về nhà. Từ dạo ấy, lòng tôi day dứt khôn nguôi khi nghe ai nhắc đến hai tiếng… sinh nhật.

 

 

MÃN ĐƯỜNG HỒNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/05/201917:53(Xem: 185)
Nhân ngày giỗ Tổ năm nay, tôi được Thượng tọa Thích Minh Hiền, Trụ trì Tùng lâm Hương Tích cho biết rằng, mùa an cư năm nay, Kỷ hợi, 2019, Thường trực Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo thành phố Hà Nội đã quyết định giảng bộ sách TRUY MÔN CẢNH HUẤNtại các trường Hạ trên toàn thành phố. Với túc duyên này, chư Tăng Tùng lâm Hương tích và Phật tử Đạo tràng Chân Tịnh chùa Hương đã biên tập và ấn tống tái bản lần thứ hai sách Truy Môn Cảnh Huấn để cúng dàng Chư tôn đức Tăng Ni trong 18 Hạ trường của Phật giáo Thủ đô.
20/05/201921:02(Xem: 237)
Truyện Thạch Sanh Lý Thông có liên hệ gì với tư tưởng Phật giáo? Nơi đây, chúng ta thử suy nghĩ về chủ đề này, trong dịp Giáo sư Nguyễn Văn Sâm biên dịch, chú giải và ấn hành Truyện Thơ Thạch Sanh Lý Thông. Truyện cổ tích Thạch Sanh Lý Thông được kể qua văn học truyền khẩu nhiều thế kỷ trước khi xuất hiện truyện thơ cùng tên. Thường được gọi tắt là truyện Thạch Sanh. Do vì xuất sinh từ văn học truyền khẩu, nên có nhiều phiên bản khác nhau.
15/05/201912:45(Xem: 467)
Những tiếng gọi chậm rãi, ân cần, chợt vọng lên từ đáy lòng sâu thẳm khi thời công phu khuya vừa dứt. Những tiếng gọi hòa quyện vào nhau, nhịp nhàng đồng điệu như một bản hòa tấu. Tiếng gọi của Hồn Thiêng Sông Núi, của Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, của những vị ân sư đã đến rồi đi, đang còn rồi sẽ mất, của những ngôi chùa làng quê, của giòng sông, của vách núi …. Tất cả, như những âm thanh vọng từ cõi tâm hương nào, tuy nghìn trùng mà như gang tấc, tưởng chiêm bao mà như hiện thực đâu đây … Những âm thanh đó đã khiến thời công phu khuya dường như bất tận, để khi ánh dương lên, tôi biết, tôi sẽ phải làm gì. Đứng lên.
03/05/201909:15(Xem: 386)
Thuở xưa nước Tỳ-xá-ly, Đất thơm in dấu từ bi Phật-đà. Có rừng cổ thụ ta-la, Một chiều chim rộn trong hoa hát mừng. Tay Phật cầm nhánh lan rừng Quay sang phía hữu bảo rằng “A-nan! Đạo ta như khói chiên đàn, Mười phương pháp giới tỉnh hàng nhân thiên.
01/05/201906:58(Xem: 397)
Hôm nay là ngày 30.04.2019, ai trong chúng ta không nhớ đến ngày 30.04.75 cái ngày đen tối nhất trong lịch sử đất nước, ngày mà mọi người hoảng loạn vì tỵ nạn cộng sản, ai cũng tìm đường ra đi bằng mọi cách nhất là những người đã sống với cộng sản sau ngày Cộng sản tràn về Hà Nội, tuyên bố Độc Lập, thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, cái mỹ từ đó nghe quá đẹp đẽ nhưng đằng sau đó lại là những áp bức bất công đầy dẫy, để san bằng giai cấp cộng sản đã không từ cái gì cả, mọi người tố cáo nhau để dành quyền lợi, cả xã hội đảo lộn vì họ chỉ tin vào lý thuyết duy vật, vô thần và trong đầu mọi người Đáng Cộng sản chỉ nhồi sọ một thứ ảo tưởng xa vời là tiến lên một xã hội công bằng, đẹp đẽ, mọi người đều có quyền lợi ngang nhau, không ai được phép giàu hơn ai cả nên họ tẩy não mọi người nhất là tầng lớp tiểu tư sản mà họ cho là luôn ăn trên ngồi trước mọi người, cũng vì vậy mà có cuộc di tản 1954 từ Bắc vào Nam của những người dân Miền Bắc.
15/04/201919:32(Xem: 441)
Gần đây khi tiếp xúc với một số bạn đồng cảnh ngộ , bạn tôi thường cười đùa với nhau và đôi khi ôm chầm lấy tôi và nói thì thầm vào tai tôi " đời người chính là sự cô đơn, khi mình càng hiểu ra được điều này sớm bao nhiêu thì càng dễ tìm được hạnh phúc bấy nhiêu." . Một đôi khi cô bạn còn cười khúc khích đánh mạnh vào vai tôi rồi nói " hơn thế nữa, bạn thân tôi ơi , bạn có biết không cô đơn thực ra là một trạng thái cuộc sống cao cấp hơn thôi, bởi nó dạy bạn cách quan tâm, chăm sóc hơn đến nội tâm của mình một cách chu đáo và cẩn thận hơn "
14/04/201919:21(Xem: 725)
Hòa Thượng THÍCH NHƯ ĐIỂN Mối Tơ Vương của Huyền Trân Công Chúa (Phóng tác lịch sử tiểu thuyết vào cuối đời Lý đầu đời Trần) Phật lịch 2.562 – Mậu Tuất 2018 Xuất bản năm 2018 - Xin vô vàn niệm ân tất cả những ai đã quan tâm đến tác phẩm nầy trong nhiều năm tháng qua, khi tôi có dịp giới thiệu với quý vị ở đâu đó qua những buổi giảng, hay những câu chuyện bên lề của một cuộc hội thoại nào đó. Tuy nhiên vẫn có một số vị vẫn muốn biết vì sao tôi viết tác phẩm phóng tác lịch sử tiểu thuyết nầy. Dĩ nhiên là không nói ra, khi xem sách hay xem tuồng cải lương nầy do soạn giả Giác Đạo Dương Kinh Thành ở Việt Nam biên soạn thì độc giả sẽ hiểu nhiều hơn, nhưng có nhiều vị xem dùm tôi trước khi in ấn đều mong rằng nên có lời dẫn nhập để tác phẩm nầy hoàn chỉnh hơn. Đây là lý do để tôi viết những dòng chữ nầy.
14/04/201916:16(Xem: 424)
Một chàng vượt biển đi xa Thuyền qua ngọn sóng bất ngờ đánh rơi Chén bằng bạc quý sáng ngời Chén rơi xuống biển và rồi chìm sâu Chàng bèn làm dấu thật mau Hông thuyền ghi lại để sau dễ tìm Rồi chàng tiếp tục chèo thuyền Trong tâm tự nghĩ: “Nào quên dễ gì
07/04/201906:16(Xem: 934)
Nó bị người ta tra tấn hành hạ rất dã man, quá đói mà không có gì ăn phải ăn cả vỏ bánh kẹo của du khách, bây giờ nó đã được giải thoát và sống cuộc sống vui vẻ, tự do. Trong suốt 50 năm, chú voi Raju sống một kiếp sống nô lệ. Không ai biết cuộc đời trước kia của nó là như thế nào, chỉ biết rằng nó đã bị bắt cóc khỏi mẹ và tách khỏi bầy từ khi còn rất nhỏ, rồi được bán đi bán lại qua tay của 27 người chủ khác nhau như một món hàng hóa, để rồi cuối cùng chôn vùi cuộc đời mình tại một sở thú ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ.
30/03/201906:14(Xem: 674)
Sách của Hòa Thượng Thích Như Điển đã có trên Amazon, ĐH Nguyên Minh, ĐH Nguyên Đạo đã rất nhiệt tình và đã bắt đầu đưa dùm những sách của tôi viết cũng như dịch lên trang Amazon, Xin niệm ân TT Nguyên Tạng, Thầy Hạnh Tuệ cũng như ĐH Nguyên Minh, ĐH Nguyên Đạo, Đh Quảng Pháp Triết Trần, Đh Tân Thường Định rất nhiều về việc nầy để đưa những tác phẩm này đến với độc giả gần xa.