Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hai

31/05/201211:49(Xem: 8418)
Hai

TUỆ SỸ ĐẠO SƯ

Thơ và Phương Trời Mộng - Tập 1


Tác giả: Nguyên Siêu
Ban Tu Thư Phật Học Hải Đức Nha Trang
In lần thứ nhất
California - Hoa Kỳ 2002
Tái bản lần thứ nhất
California - Hoa Kỳ 2006

flowerba

HAI

Bây giờ, trăng mồng 8 hãy còn non, e lệ sau áng mây đầu đỉnhnúi. Gió nhè nhẹ. Sóng êm đềm. Cua còng đó đây nằm phì nước bọt. Dấu chân ngườiin trên cát. Cát lưu dấu chân người. Người đã đi về dĩ vãng, dấu chân người nhưcòn lưu lại nơi đây. Cái hùng vĩ của núi rừng, như cái bao la của biển cả đãđưa người đi vào đại dương, đưa người đi vào rừng xanh. Trời xanh, cây lá xanh,và giấc mơ xanh của người về từ miền núi cao, sương trắng. Từ đó, người xây dựngcuộc sống như truyện một người trên mặt đất khô, trên rừng cây khô, trên thảm cỏkhô, trên từng chiếc lá khô phơi bày trên con đường của dế giun linh hoạt.

Bóng người thoáng qua, nhưng dư âm của người còn vang vọng.Dáng dấp người gầy guộc, nhưng tâm trí người minh mẫn. Như tia nắng mặt trời,như lấp lánh trăng sao, của bầu trời cao, xanh thẳm.

Bên cửa sổ, dáng người ưu tư mái tóc trắng của Cha, chiếclưng còng của Mẹ. Hai hình ảnh hai triết lý sống bùng dậy và nung nấu quả timngười. Tôi không mong mình sẽ là loài hải âu ngủ trên sóng nước, như dáng ngườinằm ngủ trong chiếc nôi, ngồi ngủ trên chiếc đôn, thức trong lòng quê hương nhưngười đã từng cưu mang, coi nhẹ sự sống chết.

Người tù, thân sau chấn song, chân tay trong dây xích sắt.Xích đôi tay, xiềng đôi chân. Một chế độ đang đập nát khối óc tri thức, tẩy sạchnão loài người văn minh tiến bộ. Người tù chỉ còn lại dăm ba chữ để u ơ nóichơi. Nói để biết mình có nói. Nói để biết mình có nghe, và nói để ngôn ngữ lầnkhần.

Người đã nói. Nói đến một núi rừng âm u trong bóng đêm mịtmùng. Đêm trong đêm. Đêm trong muôn trùng của đêm đang gieo rắc hạt mầm, đêmđang nẩy nở đốt cháy ánh ban mai. Mặt trời hồng tắt lịm. Bên ghềnh đá đêm nay,bóng người ngồi đếm từng đêm trôi qua trong những đêm trường tĩnh mịch.

Tôi không mơ một ngày về trong cái đêm đen tối mịt mùng ấy,khi không còn long lanh những ánh sao trong bầu trời mênh mông u tối mịt mù.Đêm của người hành khất đi xin chút lương tri. Đêm của kẻ bị tước đoạt mất quêhương trên chính quê hương của mình xin được về nương thân nơi chôn nhau cắt rốn.Đêm đen đó đã đánh thức ý thức của loài chim. Nhặt từng sợi cỏ khô. Nhặt từngcánh lá khô. Nhặt từng nhánh cây khô. Kết tụ thành tổ ấm, nuôi dưỡng đàn chimnon. Chim Việt.

Người tu chung thân như tạm quên là mình đang ở trong chốnlưu đày. Người đã đi qua cồn cát, bãi sậy, nương dâu mà vun trồng những hạtnhân cho nhân loại. Hạt nhân của nhân bản. Hạt nhân của nhân luân. Hạt nhân củanhân nghĩa. Hãy tưới mát vườn rau quê mẹ, để người về trên đôi chân trần, vớihai bàn tay thô mà vui xới ruộng đồng.

Bên vỉa hè, hay phòng biệt giam, đối với người tù, chỉ cókhông gian mới gần, thời gian thì rất xa. Sau chấn song tù, cạnh lỗ gió, dướitường rêu, bên hàng cỏ mục, mùi ẩm mốc rong rêu, tôi chỉ hình dung thấy đàn mốiđang đụn từng khối đất. Đất của mình, đất của Mẹ, đất của người tu chung thân.

Lớn khôn là kết quả nung đúc của thời gian, già nua là kếtquả của tuổi đời chồng chất. Tuổi của người tù nguyện xin ở tù, như giọt sươngrơi nguyện thấm vào lòng đất, để vun quén bãi hoang thành vườn cây trái ngọt.

Loài sâu bọ gậm nhắm gốc cà non, loài dế mèn khóc thâuđêm trường, đổ lệ. Một lần không lối về? Đường xưa, đất lạnh!

Cho đến hôm nay, tất cả đều giã từ như vang tiếng gọi củangười từ đỉnh núi, từ lòng biển sâu và dừng lại nơi đâu đó để rồi tồn trữ, luânlưu vọng lên lời kinh siêu thoát. Qua nét bút, bên đĩa dầu hao, người tù trầmmình trong suy tưởng, như con ong xây thành tổ sáp hút mật no tròn nuôi chủngloại ong con.

Người vẫn đợi, như mây trời thênh thang dong duổi theo từngbước chân cô lữ. Bóng người nhỏ dần sau cánh cửa nhà tù khép kín.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn