Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Phẩm 20: Thường Bất Khinh Bồ-tát

23/10/201016:01(Xem: 3437)
Phẩm 20: Thường Bất Khinh Bồ-tát

PHẨM 20

THƯỜNG BẤT KHINH BỒ-TÁT

Thường Bất Khinh Bồ-tát là vịBồ-tát tên Thường Bất Khinh. Ngài có tâm hạnh kính trọng tất cả mọi người,không có một niệm xem thường ai cả, vì Ngài thấy ai ai cũng có Phật tánh, và sẽthành Phật.

CHÁNH VĂN:

1.- Lúc bấy giờ, Phật bảongài Đắc Đại Thế đại Bồ-tát rằng:

- Ông nay nên biết! Nếu cóTỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di nào thọ trì kinh Pháp Hoa này đượccông đức như trước đã nói, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân cùng ý thanh tịnh, như cóngười nói lời thô ác mắng nhiếc, chê bai, mắc tội báo lớn cũng như trước đãnói.

GIẢNG:

Đoạn nàyPhật lặp lại ý trước với Bồ-tát Đắc Đại Thế rằng người thọ trì kinh Pháp Hoathì được công đức sáu căn thanh tịnh. Ngược lại, người nào chê bai kinh PhápHoa thì chịu quả báo không tốt. Như vậy, chúng ta thấy ai tùy thuận kinh PhápHoa thì sẽ được thanh tịnh, ai chống ngược lại thì chịu khổ họa. Tại sao nhưthế? Vì người không chịu trở về với Tri kiến Phật thanh tịnh sáng suốt, thìngười đó đang mê mờ loạn động, sáu căn chạy theo sáu trần tạo nghiệp đi trongluân hồi sanh tử nên khổ đau. Còn nếu trở về sống với Tri kiến Phật, thì ngườiđó luôn tỉnh giác, nên sáu căn cũng thanh tịnh, ngang đó dứt nghiệp, không tạonhân đi trong luân hồi sanh tử được giải thoát.

CHÁNH VĂN:

2.- Đắc Đại Thế! Về thuởxưa quá vô lượng vô biên bất khả tư nghì vô số kiếp, có Phật hiệu là Oai ÂmVương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế GianGiải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật Thế Tôn.

Kiếp đó tên là Ly Suy, nướcđó tên là Đại Thành. Đức Oai Âm Vương Phật trong đời đó vì hàng trời, người,a-tu-la mà nói pháp, vì người cầu Thanh văn mà nói pháp Tứ đế, thoát khỏi sanh,già, bệnh, chết, rốt ráo Niết-bàn; vì người cầu Bích-chi Phật mà nói pháp Mườihai nhơn duyên; vì các Bồ-tát nhơn Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác mà nói Sáupháp ba-la-mật rốt ráo trí huệ của Phật.

Đắc ĐạiThế! Đức Oai Âm Vương Phật đó sống lâu bốn mươi vạn ức na-do-tha hằng hà sakiếp, chánh pháp trụ ở đời kiếp số như vi trần trong một Diêm-phù-đề; tượngpháp trụ ở đời kiếp số như số vi trần trong một Diêm-phù-đề; tượng pháp trụ ởđời kiếp số như số vi trần trong bốn châu thiên hạ. Đức Phật đó lợi ích chúngsanh, vậy sau mới diệt độ. Sau khi chánh pháp, tượng pháp diệt hết, trong cõinước đó lại có Phật ra đời, cũng hiệu là Oai Âm Vương Như Lai, Ứng Cúng, ChánhBiến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều NgựTrượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật Thế Tôn, cứ thứ lớp như thế có hai muôn ức đứcPhật đều đồng một hiệu.

GIẢNG:

Phật dẫn lại chuyện xưa, vô sốkiếp về trước, có đức Phật đầu tiên ra đời tên là Oai Âm Vương. Sau khi PhậtOai Âm Vương đầu tiên diệt độ, thì tuần tự như thế có hai muôn ức đức Phật rađời, cùng một hiệu là Oai Âm Vương, Phật Oai Âm Vương ra đời trước tất cả chưPhật, nên có câu là: “Oai Âm Vương dĩ tiền vô Phật chúng sanh danh, tư thờichánh thị đạo”, nghĩa là trước Phật Oai Âm Vương không có tên Phật tên chúngsanh, chính khi đó mới là đạo. Tại sao vậy? Vì có tên Phật tên chúng sanh, làcó thấy phân biệt đối đãi, mà thấy phân biệt là vô minh. Trước khi khởi niệmphân biệt đối đãi, lúc ấy tâm vô niệm là đang sống với Tri kiến Phật. Phật OaiÂm Vương là chỉ cho Tánh giác có sẵn nơi mỗi người chúng ta từ thuở nào.

CHÁNH VĂN:

3.- Đức Oai Âm Vương NhưLai dầu hết diệt độ rồi, sau lúc chánh pháp đã diệt trong đời tượng pháp nhữngTỳ-kheo tăng thượng mạn có thế lực lớn.

Bấy giờ, có vị Bồ-tátTỳ-kheo tên Thường Bất Khinh. Đắc Đại Thế! Vì cớ gì tên là Thường Bất Khinh? Vìvị Tỳ-kheo đó phàm khi ngó thấy hoặc Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, hoặc Ưu-bà-tắc,Ưu-bà-di, thảy đều lễ lạy khen ngợi mà nói rằng: “Tôi rất kính quí Ngài chẳngdám khinh mạn. Vì sao? Vì quí Ngài đều tu hạnh đạo Bồ-tát sẽ được làm Phật.”

Mà vịTỳ-kheo đó chẳng chuyên đọc tụng kinh điển, chỉ đi lễ lạy, nhẫn đến xa thấy hàngtứ chúng, cũng cố qua lễ lạy, ngợi khen mà nói rằng: “Tôi chẳng dám khinh quíNgài, quí Ngài đều sẽ làm Phật.” Trong hàng tứ chúng có người lòng bất tịnhsanh giận hờn buông lời ác mắng nhiếc rằng: “Ông vô trí Tỳ-kheo này từ đâu đếnđây tự nói ta chẳng khinh Ngài, mà thọ ký cho chúng ta sẽ được làm Phật chúngta chẳng dùng lời thọ ký hư dối như thế.”

Trải qua nhiều năm như vậy,thường bị mắng nhiếc chẳng sanh lòng giận hờn, thường nói: “Ngài sẽ làm Phật.”Lúc nói lời đó, chúng nhơn hoặc lấy gậy cây, ngói đá để đánh ném. Ông liền chạytránh đứng xa mà vẫn to tiếng xướng rằng: “Ta chẳng dám khinh quí Ngài, quíNgài đều sẽ thành Phật.” Bởi ông thường nói lời đó, nên hàng tăng thượng mạnTỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc,Ưu-bà-di gọi ông là Thường Bất Khinh.

GIẢNG:

Đây giải thích công hạnh củamột vị Bồ-tát, và nhân Bồ-tát thực hành công hạnh ấy nên đặt thành tên. VậyNgài tu hạnh gì? Bồ-tát Thường Bất Khinh không siêng trì tụng, lễ bái, giảngnói kinh Pháp Hoa... mà chỉ đi lễ lạy người và nói rằng: “Tôi không dám khinhquí Ngài, quí Ngài đều sẽ thành Phật.” Như vậy Bồ-tát Thường Bất Khinh có trìkinh Pháp Hoa không? Như chúng ta đã biết, chư Phật ra đời chỉ có mục đích duynhất là chỉ cho chúng sanh nhận ra Tri kiến Phật có sẵn nơi mình. Chúng sanhbiết mình có Tri kiến Phật, tức là đã có Phật nhân, nếu khéo tu sẽ thành Phậtquả. Ngài không lễ lạy, trì tụng giảng nói bộ kinh Pháp Hoa văn tự in bằng giấymực gồm bảy quyển. Mà chỉ đi gieo rắc niềm tin ở mọi người, khiến cho mọi ngườitin rằng mình sẵn có Tri kiến Phật, nếu tu sẽ được thành Phật. Như vậy, Ngài códạy người trì kinh Pháp Hoa chưa? Việc làm của Ngài có đúng với bản hoài củachư Phật không? Rõ ràng Ngài thực hành không sai yếu chỉ mà Phật đã dạy. Sở dĩNgài nói như vậy, là vì mọi chúng sanh ai ai cũng có sẵn Tánh giác, nhưng vì vôminh che phủ nên quên không chịu nhận. Vì vậy Ngài phải khơi dậy, phải đánhthức cho mọi người biết và nhận ra cái sẵn có nơi mình, để tu hành thành Phật.Câu nói của Ngài tuy đơn giản ngắn gọn nhưng nêu rõ bản hoài của mười phươngchư Phật. Ngài nói tuy ngắn gọn nhưng thực hành không phải dễ, người ưa thì imlặng vâng làm, người không ưa thì mắng nhiếc đánh đập Ngài. Mặc dù vậy, vớilòng từ bi rộng lớn, Ngài không nản lòng thối chí, chấp nhận mọi sự khó khăn,vui vẻ đi khắp nơi, khơi dậy niềm tin ở mọi người, để cùng tu tập tiến đến quảPhật.

CHÁNH VĂN:

4.- VịTỳ-kheo đó lúc sắp chết, nơi giữa hư không nghe trọn hai mươi nghìn muôn ức bàikệ kinh Pháp Hoa của đức Oai Âm Vương Phật đã nói thuở trước, nghe xong đều cóthể thọ trì, liền được nhãn căn thanh tịnh, nhĩ, tỹ, thiệt, thân cùng ý cănthanh tịnh như trên. Được sáu căn thanh tịnh đó rồi lại sống thêm hai trăm muônức na-do-tha tuổi, rộng vì người nói kinh Pháp Hoa đó.

Lúc đó hàng tăng thượng mạnTỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, khinh tiện vị đó đặt cho tên “BấtKhinh”, nay thấy vị đó được sức thần thông lớn, sức đại thiện tịch, nghe vị đónói pháp đều tin phục tùy tùng.

Vị Bồ-tát đó giáo hóa nghìnmuôn chúng khiến trụ trong Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Sau khi mạng chungđược gặp hai nghìn ức Phật đều hiệu Nhựt Nguyệt Đăng Minh, ở trong pháp hội đónói kinh Pháp Hoa này. Do nhơn duyên đó lại gặp hai nghìn ức Phật đồng hiệu làVân Tự Tại Đăng Vương, ở trong pháp hội của các đức Phật đó thọ trì, đọc tụng,và hàng tứ chúng nói kinh điển này, cho nên được mắt thanh tịnh thường trên đó,tai, mũi, lưỡi, thân cùng ý các căn thanh tịnh, ở trong bốn chúng nói pháp lòngkhông sợ sệt.

Đắc Đại Thế! Vị Thường BấtKhinh đại Bồ-tát đó cúng dường bao nhiêu đức Phật như thế, cung kính tôn trọngngợi khen, trồng các cội lành. Lúc sau lại gặp nghìn muôn ức Phật, cũng ở trongpháp hội các đức Phật nói kinh điển này, công đức thành tựu sẽ được làm Phật.

GIẢNG:

Bồ-tát Thường Bất Khinh dogieo rắc lòng tin nơi mỗi người, nên khi Ngài sắp tịch được nghe kinh Pháp Hoado Phật Oai Âm Vương nói, sáu căn Ngài liền thanh tịnh và sống thêm hai trămmuôn ức na-do-tha kiếp, vì người nói kinh Pháp Hoa. Tại sao lúc Ngài còn khỏemạnh không được nghe và thọ trì kinh Pháp Hoa, mãi đến lúc sắp tịch mới đượcnghe kinh Pháp Hoa và sống thêm… Như vậy là ý nghĩa gì? Như đã nói, thọ trìkinh Pháp Hoa là xoay lại sống với cái bất tử là Tri kiến Phật. Bất tử thìkhông chết. Vì vậy mà Ngài được tất cả công đức như sáu căn thanh tịnh v.v...Rồi những Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di trước khinh chê Ngài, naytin phục theo Ngài tu hành.

Bồ-tát Thường Bất Khinh giáohóa vô số chúng trụ trong Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Sau khi mệnh chung,được gặp hai ngàn ức Phật đều hiệu Nhật Nguyệt Đăng Minh và lại gặp hai ngàn ứcPhật đồng hiệu Vân Tự Tại Đăng Vương. Bồ-tát Thường Bất Khinh nhờ tu hạnh ấy,sau công đức viên mãn thành tựu trí tuệ Phật.

CHÁNH VĂN:

5.- ĐắcĐại Thế! Ý ông nghĩ sao? Thường Bất Khinh Bồ-tát thuở đó đâu phải người nào lạ,chính là thân ta. Nếu ta ở đời trước chẳng thọ trì, đọc tụng kinh này, vì ngườikhác giải nói đó, thời chẳng có thể mau được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.Vì ta ở chỗ các đức Phật thuở trước thọ trì, đọc tụng kinh này vì người khácnói, nên mau được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

GIẢNG:

Bồ-tát Thường Bất Khinh làtiền thân của Phật Thích-ca. Phật nói sở dĩ Ngài được thành Phật là do thời quákhứ, Ngài thọ trì đọc tụng kinh Pháp Hoa. Chúng ta thấy lúc tu nhân Ngài khôngđọc tụng văn tự kinh, mà Ngài nhận ra nơi Ngài có sẵn Phật tánh, rồi đi lễ báimọi người, nhắc cho mọi người nhớ biết nơi mình cũng có Phật tánh, nếu khéo tuthì sẽ thành Phật, do huân tu hạnh này dần dần công đức viên mãn nên thànhPhật.

CHÁNH VĂN:

6.- ĐắcĐại Thế! Thuở đó bốn chúng: Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, do lònggiận hờn khinh tiện ta, nên trong hai trăm ức kiếp thường chẳng gặp Phật, chẳngnghe pháp, chẳng thấy Tăng, nghìn kiếp ở địa ngục A-tỳ chịu khổ não lớn. Hếttội đó rồi lại gặp Thường Bất Khinh Bồ-tát giáo hóa đạo Vô thượng Chánh đẳngChánh giác.

Đắc ĐạiThế! Ý ông nghĩ sao? Bốn chúng thường khinh vị Bồ-tát thuở đó đâu phải ngườinào lạ, chính là nay trong hội này bọn ông Bạt-đà-bà-la năm trăm vị Bồ-tát, bọnông Sư Tử Nguyệt năm trăm vị Tỳ-kheo, bọn ông Ni-tư Phật năm trăm Ưu-bà-tắc,đều bất thoái chuyển ở nơi đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Đắc Đại Thế! Phải biết kinhPháp Hoa này rất lợi ích cho các vị đại Bồ-tát, có thể làm cho đến nơi đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Cho nêncác vị đại Bồ-tát sau khi Phật diệt độ phải thường thọ trì, đọc tụng, giải nói,biên chép kinh này.

Khi đó, đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mànói kệ rằng:

7.-

Thuở quá khứ có Phật
Hiệu là Oai Âm Vương
Sức trí thần vô lượng
Dìu dắt tất cả chúng
Hàng trời, người, long, thần
Đều chung nhau cúng dường.
Sau khi Phật diệt độ
Lúc pháp muốn dứt hết
Có một vị Bồ-tát
Tên là Thường Bất Khinh.
Bấy giờ hàng tứ chúng
Chấp mê nơi các pháp
Thường Bất Khinh Bồ-tát
Qua đến chỗ của họ
Mà nói với đó rằng:
Ta chẳng dám khinh Ngài
Quí Ngài tu đạo nghiệp
Đều sẽ đặng làm Phật.
Những người đó nghe rồi
Khinh chê thêm mắng nhiếc
Thường Bất Khinh Bồ-tát
Đều hay nhẫn thọ đó.
Tội Bồ-tát hết rồi
Đến lúc gần mạng chung
Đặng nghe kinh pháp này
Sáu căn đều thanh tịnh
Vì sức thần thông vậy
Sống lâu thêm nhiều tuổi
Lại vì các hạng người
Rộng nói kinh pháp này.
Các chúng chấp nơi pháp
Đều nhờ Bồ-tát đó
Giáo hóa đặng thành tựu
Khiến trụ nơi Phật đạo
Thường Bất Khinh mạng chung
Gặp vô số đức Phật
Vì nói kinh này vậy
Đặng vô lượng phước đức
Lần lần đủ công đức
Mau chứng thành Phật đạo.
Thuở đó Thường Bất Khinh
Thời chính là thân ta
Bốn bộ chúng khi ấy
Những người chấp nơi pháp
Nghe Thường Bất Khinh nói:
Ngài sẽ đặng làm Phật
Do nhờ nhơn duyên đó
Mà gặp vô số Phật,
Chính trong pháp hội này
Năm trăm chúng Bồ-tát
Và cùng bốn bộ chúng
Thanh tín nam nữ thảy
Nay ở nơi trước ta
Nghe kinh Pháp Hoa đó,
Ta ở trong đời trước
Khuyên những hạng người đó
Nghe thọ kinh Pháp Hoa
Là pháp bậc thứ nhứt
Mở bày dạy cho người
Khiến trụ nơi Niết-bàn
Đời đời thọ trì luôn
Những kinh điển như thế.
Trải ức ức muôn kiếp
Cho đến bất khả nghì
Lâu lắm mới nghe đặng
Kinh Diệu Pháp Hoa này,
Trải ức ức muôn kiếp
Cho đến bất khả nghì
Các đức Phật Thế Tôn
Lâu mới nói kinh này
Cho nên người tu hành
Sau khi Phật diệt độ
Nghe kinh pháp như thế
Chớ sanh lòng nghi hoặc.
Nên phải chuyên một lòng
Rộng nói kinh điển này
Đời đời đặng gặp Phật
Mau chứng thành Phật đạo.

GIẢNG:

Bồ-tát Thường Bất Khinh khi đigieo rắc lòng tin ở mọi người. Người hoan hỉ tin theo được gặp Phật, ngườikhông tin mắng chửi lại, sau cũng được gặp Phật. Người hoan hỉ tin theo nênđược Phật trực tiếp giáo hóa, tiến tu thành Phật. Còn người không tin mắng chửilại, tuy họ mắc tội bị đọa một thời gian để trả quả, nhưng rồi cũng trở lại gặpPhật giáo hóa nương theo mà tiến tu, sau cũng thành Phật. Chúng ta thấy ý nghĩanày rất thâm trọng. Khi vị Bồ-tát đi giáo hóa luôn đem điều lành điều tốt đếnvới mọi người, người kính mến tin và làm theo, đó là đã kết duyên thuận vớiBồ-tát để tu. Còn người không ưa mắng chửi đánh đập Bồ-tát, bị đọa trả quả cũngkết duyên mà duyên nghịch. Nên sau khi thọ quả báo rồi, cũng gặp Bồ-tát, nhậnsự giáo hóa của Ngài để tiến tu. Duyên thuận hay duyên nghịch, trước sau gìcũng gặp nhau, vì đã kết duyên rồi. Thông thường chúng ta thấy người mà mìnhthương thì tìm đến để gặp nhau, người mà mình ghét cũng có chuyện tìm gặp đểphân bua cãi vã. Vì sao? Vì người thương nhiều thì luôn nghĩ tới, mà người ghétnhiều cũng không quên được. Bởi nhớ nhau nên gặp nhau. Thế nên, các Tỳ-kheo,Tỳ-kheo ni, cư sĩ nam, cư sĩ nữ, mắng chửi đánh đập Bồ-tát Thường Bất Khinh,mắc quả báo đọa địa ngục, trả quả xong, trở lại gặp Bồ-tát nhận sự giáo hóa củaNgài, vì còn nhớ Ngài. Như vậy, ngày nay chúng ta đi giáo hóa nếu người nghethực hành theo, thì biết người này sẽ gặp lại mình, tiếp tục giáo hóa nữa. Nếugặp người mắng chửi mình, thì cũng biết rằng người này sẽ gặp lại để mình giáohóa, tuy có cách thời gian thọ quả báo nhưng rồi cũng gặp nhau. Thế nên, đừnggiận họ vì họ sẽ làm đệ tử dưới sự giáo hóa của mình. Nếu mình buồn giận họ,thì chẳng lẽ họ tạo nghiệp xuống địa ngục, mình cũng đi theo họ xuống địa ngụcsao?

Thế nên,kẻ chống đối, người mến thương, Bồ-tát đều có tâm bình đẳng giáo hóa, khôngchối bỏ người nào. Như vậy, chúng ta đã thấy, Bồ-tát Thường Bất Khinh trì vàtruyền bá kinh Pháp Hoa như thế nào rồi. Việc làm của Ngài quá đơn giản, nhưnghợp với lý kinh, nên lợi ích không thể nghĩ lường. Còn chúng ta một ngày tụnghết một bộ Pháp Hoa hai mươi tám phẩm, mà không biết Phật dạy cái gì, tu hànhra sao, tham sân si phiền não vẫn còn nguyên vẹn, không giảm chút nào, như vậylà chưa trì kinh Pháp Hoa!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn