Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Phật Nói Kinh Ma Đăng Già Nữ

22/07/201120:27(Xem: 449)
Phật Nói Kinh Ma Đăng Già Nữ




Duc The Ton 1
PHẬT NÓI
KINH MA ĐĂNG GIÀ NỮ
(Tam Tạng An Thế Cao nước An Tức dịch vào đời Hậu Hán).


Tôi nghe như vầy: Một thuở, Phật tại vườn Kỳ Thọ Cấp Cô Độc, nước Xá Vệ. Lúc bấy giờ, Ngài A Nan ôm bình bát đi khất thực. Sau khi thọ trai, tôn giả A Nan đi dạo bên bờ sông, thấy một người nữ gánh nước cũng đi bên bờ sông. A Nan bèn đi theo cô gái ấy xin nước. Cô liền hoan hỉ lấy nước cho A Nan. Thế nhưng cô lại mon men đi theo A Nan, theo mãi cho tới khi trông thấy chỗ của A Nan ở mới thôi. Khi trở về nhà, cô bèn kể cho mẹ mình nghe chuyện ấy. Sau đó, cô gái ở trong nhà, nằm dài dưới đất khóc tức tưởi.

Mẹ cô hỏi: “Này con gái cưng của mẹ, vì sao con buồn khóc thế?”

Cô nũng nịu đáp: “Người mà mẹ muốn gả con há chẳng phải là người khác sao? Sáng nay, con đang gánh nước ở bên bờ sông thì gặp một thầy sa môn. Thầy ấy đi theo con xin nước. Con hỏi tên thì thầy ấy đáp là A Nan. Thôi! Bây giờ con muốn lấy A Nan làm chồng. Mẹ phải gả con cho người ấy mới được.”

Khi ấy, người mẹ bèn đi ra ngoài để tìm hỏi lai lịch của A Nan. Thì ra A Nan là người đang theo phụng sự Đức Phật. Sau khi biết rõ nguồn cơn, bà trở về bảo con gái rằng: “Con ơi! A Nan vốn là người vâng thờ Phật đạo. Mẹ chắc chắn rằng cậu ta chẳng chịu làm chồng con đâu!”.

Thế là cô ta bèn khóc òa lên, không chịu ăn uống và nói: “Mẹ chỉ có tài nói gạt con thôi! Mẹ hãy mau mời A Nan về nhà mình ăn cơm đi!”.

Khi bà mẹ mời được A Nan về nhà thì nàng vô cùng vui mừng. Bấy giờ, bà mẹ nói với tôn giả A Nan: “Này! Hiện giờ, con gái tôi muốn làm vợ cậu”.

A Nan đáp: “Không được! Tôi là người tu hành, giữ giới không lấy vợ”.

Bà ta nói: “Nè! Tôi nói cho cậu biết nhe, nếu con gái tôi không lấy được cậu làm chồng thì nó sẽ tự sát đấy!”

A Nan nói: “Đức Phật là thầy của tôi. Ngài dạy không được giao du với người nữ”.

Bà mẹ liền đi vào nói với con gái: “Mẹ đã nói rồi! A Nan cứ khăng khăng chẳng chịu làm chồng con. A Nan nói là vì vâng thờ Phật đạo nên không lấy vợ”.

Cô ta  khóc lóc nói với mẹ rằng: “Vậy đạo của mẹ bây giờ thì sao?”

Bà ta đáp: “Là đạo thờ trời, không thể hơn đạo Phật và đạo A La Hán”.

Ma Đăng Già Nữ nói: “Vậy mẹ hãy vì con mà đóng cửa nhốt A Nan lại, đến chiều thì  túng thế bắt buộc A Nan phải làm chồng con thôi!”.

Đến lúc sập tối, bà mẹ bèn ra đóng cửa và nói gạt để giữ  A Nan lại. Sau đó, bà ta trải chiếu sửa sang giường nằm. Bấy giờ, Ma Đăng Già Nữ vô cùng mừng rỡ, tự tay nàng sắm sửa các món ăn, rốt cuộc A Nan cũng không chịu đi đến giường nằm. Bà mẹ liền sai người nhóm lửa trước sân nhà, rồi nắm tay A Nan lôi đến nói: “Nếu cậu không chịu làm chồng con gái tôi thì tôi ném cậu vào lửa”. A Nan tự cảm thấy xấu hổ, thân vốn làm sa môn, là đệ tử của Phật mà nay lại ở trong cảnh không thể thoát ra được!

Phật biết tôn giả A Nan đang bị nạn, Ngài liền trì chú để cứu A Nan. A Nan bèn đi đến chỗ Phật và bạch rằng: “Hôm qua, lúc con đi khất thực, thấy bên bờ sông có một thiếu nữ đang gánh nước, con mới theo cô ta xin nước. Sau đó, con lại về đến chỗ Phật, đến sáng này thì có một người nữ muốn thỉnh con về nhà để dùng cơm. Nhưng đến khi sắp ra về, họ bắt con ở lại và muốn đem con gái của mình để gả cho con. Con nói: “Tôi giữ giới của Phật không thể lấy vợ”.

Cô gái thấy A Nan thoát được thì ở trong nhà khóc lóc. Mẹ cô nói: “Mẹ đã nói con rồi! A Nan là người vâng thờ Đức Phật, đạo ta không thể hơn được”. Thế là Ma Đăng khóc ấm ức trên miệng không dừng, mấp máy hai tiếng “A Nan”.

Sáng hôm sau, Ma Đăng đi đến đòi Phật phải trả A Nan lại cho nàng. Nhưng may quá, nàng thấy A Nan đang đi khất thực. Ma Đăng bèn lẻo đẻo theo sau. Thế là nàng nhìn xuống chân, rồi nhìn lên mặt A Nan. Tôn giả A Nan mắc cỡ lảng tránh đi, nhưng nàng Ma Đăng lại đi theo mãi không thôi. Cuối cùng, A Nan trở về được chỗ Phật ngự. Ma Đăng lại đón giữ ngay cửa, vì chờ lâu quá không thấy A Nan ra nên nàng khóc và cuối cùng đành bỏ về.

Sau đó, A Nan đến trước Phật bạch: “Cô Ma Đăng hôm nay lại đuổi theo con nữa!”.

Bấy giờ, Phật bèn bảo người gọi nàng Ma Đăng đến. Phật hỏi: “Ngươi đeo đuổi A Nan để tìm những gì?”.

Nàng nói: “Con nghe nói A Nan không có vợ, phận con đây cũng chưa chồng. Con chỉ muốn làm vợ A Nan thôi!”.

Phật bảo nàng rằng: “A Nan là sa môn vốn không có tóc, còn ngươi thì có tóc. Vậy ngươi có chịu cắt tóc của mình không? Nếu được thì ta bảo A Nan làm chồng ngươi”.

Ma Đăng nói: “Con nhất định sẽ cắt tóc!”.

Phật nói: “Vậy hãy về báo cho mẹ ngươi biết, khi cắt tóc xong thì đến đây”.

Nàng Ma Đăng sau khi trở về nhà thưa với mẹ rằng: “Mẹ không phải vì con mà đến chỗ A Nan nữa. Phật dạy: Nếu ngươi cạo tóc thì ta sẽ bảo A Nan làm chồng ngươi!”.

Mẹ Ma Đăng nói: “Mẹ sanh con ra, nâng niu giữ gìn từng sợi tóc. Giờ đây con vì muốn làm vợ sa môn mà đành cạo trọc sao? Trong nước này, có lắm người giàu sang. Mẹ có thể gả con cho họ!”.

Nàng Ma Đăng nói: “Con quyết sống chết phải làm vợ A Nan cho bằng được”.

Mẹ nàng nói: “Mày thật là người làm ô nhục dòng họ tao!”.

Ma Đăng nói: “Nếu mẹ thương con thì phải chìu theo ý con”.

Thế là bà mẹ đành phải cắt đứt mái tóc của nàng với dòng lệ tuôn trào. Sau đó, nàng lại đến chỗ Đức Phật nói: “Con đã cắt tóc xong”.

Phật dạy: “Ngươi nói yêu A Nan, vậy ngươi yêu ở chỗ nào?”.

Nàng nói: “Con yêu đôi mắt A Nan, yêu lỗ mũi A Nan, yêu miệng A Nan, yêu tai A Nan, yêu giọng nói A Nan và yêu từng bước đi của A Nan”.

Phật nói: “Trong mắt A Nan chỉ có nước mắt, mũi A Nan chỉ có nước mũi, trong miệng A Nan chỉ có nước miếng, trong tai A Nan chỉ có cáu bẩn, còn trong thân thì chỉ có phân và nước tiểu, toàn là những thứ bất tịnh, hôi thối. Cho dù có được làm chồng vợ của nhau đi nữa thì chỉ có phơi bày sự xấu xa. Trong sự phơi bày xấu xa ấy, con cái được sinh ra. Khi đã có con rồi thì có chết, đã có chết thì liền có sự khóc lóc. Thế thì thân nầy có ích gì đâu?!”.

Ma Đăng nghe Phật nói xong, liền tự ngẫm nghĩ về sự dơ xấu của thân thể, nàng tự mình giữ tâm chân chánh. Sau đó chứng được quả A La Hán.

Phật biết nàng đã chứng quả A La Hán, liền bảo: “Thôi! Ngươi hãy đến chỗ A Nan đi!”.

Cô cảm thấy e thẹn, gục đầu xuống, quỳ trước Phật và bạch rằng: “Con trước đây thật ngu si nên đeo đuổi theo A Nan. Hôm nay, tâm con đã được khai ngộ, giống như trong chốn tối tăm có đèn sáng, như người đi thuyền gặp lúc thuyền đắm  được nương tựa vào bờ, như người mù được sự dìu dắt, như người già được gậy. Hôm nay, Đức Phật nói đạo lý vô thượng, khiến cho tâm con được tỏ ngộ”.

Các tỳ kheo hỏi Phật: “Mẹ của người nữ đó theo con đường xấu ác, vì duyên cớ gì mà cô ta được quả A La Hán?”.

Phật hỏi lại: “Này các tỳ kheo, các ông muốn hiểu biết về người nữ đó không?”.

Các thầy tỳ kheo bạch: “Chúng con xin vâng”.

Phật nói: “Nàng Ma Đăng Già này 500 đời trước đã từng làm vợ A Nan. Vì trong 500 đời ấy, họ từng kính mến, tôn trọn, say đắm và yêu thương nhau. Họ cùng ở trong giáo pháp của ta mà được đạo. Thế nên hôm nay, vợ chồng vừa gặp nhau thì giống như anh em”.

Phật nói xong, các thầy tỳ kheo thảy đều vui mừng.




(Phật nói kinh Ma Đăng Già Nữ).






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn