PHÂN BIỆT KINH
Dịch giả: Thích
Thiện Trì
---o0o---
PHÁP ẤN KINH
(Ðại-tạng Tích-Sa quyển 514, dịch theo bản
chữ Hán của Thần Thi-Hộ)
Như thật tôi nghe
một thuở nọ Phật cùng các vị Tỳ-kheo vân tập tại nước Xá-Vệ. Bấy giờ Phật
bảo các vị Tỳ-kheo rằng:
“Các ông nên biết, có Thánh-Pháp-Ấn ta sẽ
phân biệt giảng nói cho các ông rõ. Các ông cần phải phát khởi sự hiểu
biết thanh tịnh, lắng nghe và ghi nhận cho kỹ suy nghĩ đúng đắn”.
Các vị Tỳ-kheo liền bạch Phật rằng: Hay
thay! Bạch Thế-Tôn, chúng con rất mong được nghe, xin Thế-Tôn tuyên
thuyết.
Phật dạy: “ Này các Tỳ-kheo! Nói đến tánh
không, là không có gì cả, không vọng tưởng không sanh, không diệt xa lìa
mọi sự thấy biết. Tại sao thế? -Vì tánh Không không có nơi chốn, không có
sắc tướng, không có tư tưởng, vốn không sanh, chẳng phải sự thấy biết có
thể thấu được. Xa lìa mọi đắm chấp, nên thâu nhiếp được tất
cả pháp, trú ở sự thấy biết bình đẳng, là sự thấy
biết chơn thật. Các ông nên biết, tánh Không như vậy, các pháp cũng như
vậy. Ðó gọi là Pháp-Ấn.
Lại nữa, các Tỳ-kheo, Pháp-Aán này là cửa
ngõ của ba pháp giải thoát, là căn bản của chư Phật, là con mắt của chư
Phật, là nơi chư Phật đạt đến. Vậy nên các ông nghe cho kỹ, ghi nhận cho
đúng, như sự thật mà suy nghĩ quán sát.
Lại nữa, các Tỳ-kheo! Nếu có người nào tu
hành, nên đi vào chốn núi rừng, hoặc ở dưới gốc cây và các nơi vắng vẻ
yeân tĩnh, đúng như sự thật quán sát: Sắc là khổ, là không, là vô thường,
nên sanh tâm nhàm chán xa lìa như vậy quán sát về Thọ, Tưởng, Hành, Thức
là khổ, là không, là vô thường nên sanh tâm nhàm chán xa lìa. Trú ở sự
thấy biết bình đẳng.
Các Tỳ-kheo! Các uẩn vốn không, chỉ do tâm
phát sanh. Khi tâm diệt thì các uẩn không còn có tác động gì nữa. Biết
đúng như vậy, tức là chánh giải thoát. Khi được chánh giải thoát, xa lìa
mọi sự thấy biết, thì gọi là cửa Giải-thoát-không.
Lại nữa, trú trong chánh định quán sát các
sắc cảnh, tất cả đều tiêu diệt, xa lìa mọi ý tưởng. Như vậy, thanh, hương,
vị, xúc, pháp cũng đều tiêu diệt, xa lìa mọi ý tưởng. Quán sát như vậy gọi
là cửa Giải-thoát-vô-tưởng. Vào được cửa Giải-thoát này tức được thấy sự
thanh tịnh. Do sự thấy biết thanh tịnh đó, dứt trừ được tất cả tham sân
si. Tham sân si đã dứt trừ, trú ở sự thấy biết bình đẳng, trú ở sự thấy
biết bình đẳng này rồi, tức xa lìa được cái thấy ta và vật sở hữu của ta.
Thấu rõ được mọi sự thấy biết không nơi sanh khởi, cũng không nơi nương
tựa.
Lại nữa, khi xa lìa được cái thấy ta rồi,
tức không còn thấy, không còn hay, không còn biết. Tại sao thế? -Vì do
nhơn duyên cho nên mới sanh các thức, tức nhơn duyên kia cùng với thức
được phát sanh đều là vô thường. Vì là vô thường nên thức không thể thật
có được. Thức uẩn đã không, không có tạo tác, thì gọi là cửa Giải-thoát vô
tác. Vào được cửa Giải-thoát này, tức biết được pháp cứu cánh, không còn
đắm chấp các pháp và chứng được pháp tịch diệt.
Phật bảo: Các Tỳ-kheo, như vậy gọi là
Thánh-pháp-ấn, là cửa ngõ ba pháp giải thoát. Nếu người nào tu học theo đó
tức đặng sự thấy biết thanh tịnh. Các Tỳ-kheo nghe pháp này rồi đều
vui vẻ lạy Phật và tin tưởng tuân hành.
--- o0o ---
Mục lục
Chương 1 |
Chương 2 |
Chương 3 |
Chương 4
Chương 5 |
Chương 6 |
Chương 7 |
Chương 8
--- o0o ---
|
Thư
Mục Tác Giả |
--- o0o ---
Vi tính :
Văn Hiếu
Trình bày : Nhị Tường
Cập nhật ngày:
01-08-2002