PHÂN BIỆT KINH
Dịch giả: Thích
Thiện Trì
---o0o---
MẠN PHÁP KINH
( Bản chữ Hán của
Sa-môn Pháp-Cự, Ðại Tạng quyển 34, Kinh Tập bộ 4 số 739)
Phật bảo A-Nan
rằng: Ở đời có người thờ Phật, từ đó về sau được giàu sang. Có người thờ
Phật, từ đó về sau gặp nhiều sự suy tổn bất lợi.
A-Nan thưa Phật: Tại sao cũng đồng thờ
Phật, mà có người được giàu sang, lợi ích, còn người lại suy tổn bất lợi.
Do đâu có sự bất đồng như thế?
Phật đáp: Có người thờ Phật, tìm bậc tu
minh sư hiểu rõ giới pháp, chơn chánh tu hành, để cầu trao truyền giới
pháp, vì muốn dứt trừ tâm tưởng xấu ác, theo đúng với kinh pháp, tinh tấn
tu hành không trái lời thầy chỉ dạy, giữ gìn giới cấm, dù cho một mảy may
như tơ tóc cũng không bao giờ huỷ phạm. Người ấy thường được chư Thiên,
Thiện Thần ủng hộ, làm điều gì cũng được toại ý, tài lợi mỗi ngày được
phát đạt gấp bội, được mọi người cung kính, chắn chắn sẽ được thành Phật,
huống nữa là việc giàu sang lợi lạc. Hạng người như vậy thờ Phật gọi là
Phật tử chơn chánh.
Lại có người thờ Phật, nhưng không gặp được
bậc minh sư, cũng không có kinh tượng, hơn nữa, thiếu hiểu biết, thiếu tâm
lễ kính, lại bắt chước truyền thọ giới pháp một cách ngượng gạo, không có
lòng chí tín. Kẻ kia sau khi thọ giới lại không biết giữ
gìn tu trì, còn cố ý phạm những điều giới cấm đã thọ, tâm ý mê muội,
do dự không đọc tụng kinh luận, tinh tấn tu tập và làm những việc phước
thiện, tâm niệm thay đổi, thoạt tin rồi thoạt không tin. Hơn nữa, họ cũng
không nghĩ đến những ngày ăn chay, hương đèn lễ bái, lại còn cố ý giận
hờn, kêu la mắng chửi. Ngoài miệng nói khác, trong
lòng nghĩ khác. Ôm lòng ganh ghét, sử người giết hại sanh mạng. Thấy kinh
tượng không tâm lễ kính. Nếu có kinh sách thì họ gác trên tường vách, hoặc
để trong tủ rương lộn xộn với quần áo cũ rách nhơ nhớp, hoặc đưa cho trẻ
nít tay chân chớp nhúa cầm nắm, hoặc gác bỏ những nơi khói bụi lem lọ, hay
nơi nhà dột ướt hư, không hề trông coi đến. Họ cũng không đốt hương đèn
hướng về nơi có kinh pháp mà lễ bái, khinh thường như kinh sách của ngoại
đạo. Vì vậy nên các vị Thiện Thần xa lìa. Aùc quỷ được cơ hội thuận tiện,
theo đuổi mãi không thôi. Nhơn đó nên thường xảy ra bệnh
hoạn suy tồn. Khi đã mắc phải tật bệnh, đâm ra lo sợ, rồi tự nghĩ rằng
lâu nay mình đã thờ Phật mà không được Phật gia hộ, lại còn mắc phải tật
bệnh, tai hoạ. Họ không đủ sức tự tin, nên bị khủng
hoảng. Ðã vậy, còn cầu đảo các loại tà thần, kêu van,
chạy chữa bói khoa, trấn yếm giải trừ đủ cách, làm toàn những việc vô ích.
Do đó lại tăng thêm những điều tội lỗi. Yêu mị ác quỉ
chen đến đầy nhà, làm cho người ấy suy tổn tiêu hao mà cũng phải chết thảm
thiết. Và lắm lúc quan tài chưa đưa ra khỏi cửa thì trong nhà tài sản đã
tan hoang, người nhà đều bị bịnh tật, truyền nhiễm lẫn nhau nằm liệt cả.
Khi mạng chung họ mang theo đầy tội lỗi, đoïa xuống
địa ngục bị khảo trị đánh đập, thôi thì đủ các hình phạt, chịu khổ cực
trải vô lượng năm. Tất cả chỉ vì họ không chuyên nhất theo chí hướng tu
hành của mình, ý chí do dự, không tin cứ vững, không tin đúng theo Phật
pháp, làm nhiều điều sai quấy nên phải chịu vậy. Ở thế gian, những người
không hiểu Phật pháp thấy thế vội cho rằng vì thờ Phật mà gây ra những
điều tai ương, suy tổn như vậy, chớ không biết rằng do người ấy tu hành
chẳng chánh. Trái phạm kinh giới Phật dạy, tâm họ chỉ chuyên theo những
điều xấu ác dưới đủ mọi hình thái. Những hậu quả trên, đều do từ hành động
của họ đưa đến phải chịu, chứ không do ai đem do ai đem trao cho cả.
A-Nan nghe xong lạy Phật sát đất và
hoan hỉ tuân hành.
--- o0o ---
Mục lục
Chương 1 |
Chương 2 |
Chương 3 |
Chương 4
Chương 5 |
Chương 6 |
Chương 7 |
Chương 8
--- o0o ---
|
Thư
Mục Tác Giả |
--- o0o ---
Vi tính :
Văn Hiếu
Trình bày : Nhị Tường
Cập nhật ngày:
01-08-2002