
QUA CỬA CHUYỂN TIẾP
ÐOÀN VĂN THÔNG
Kính thưa
quý vị độc giả
Khi Sống,
Con Người lo đủ việc và nhất là hết lòng chuẩn bị mọi thứ: - Nào chuẩn bị
thi cử, chuẩn bị ra trường, chuẩn bị cưới hỏi, chuẩn bị sinh con, chuẩn bị
nhận việc làm, chuẩn bị mua nhà, chuẩn bị đi du lịch, chuẩn bị đi nằm bệnh
viện vân.. vân...
Nhưng có
một việc rất gần gũi, thiết thực và hệ trọng cho mỗi người thì lại không
thấy ai chuẩn bị cả… Đó là chuẩn bị lúc Lâm chung!.
Tại sao lại
phải chuẩn bị lúc qua đời? Mọi người ai cũng Chết cả, đó là chuyện tự
nhiên, có gì mà phải chuẩn bị? Nhiều người sẽ nói như thế khi nhắc tới chữ
Chết.
Nhưng
chính vì mọi người ai cũng phải Chết nên cũng phải chuẩn bị - mà nên
chuẩn bị kỷ hơn - Vì thật sự Chết không phải là đơn giản như những điều ta
chuẩn bị trên đời Lý do:
- Khi
Chết, ta ra đi chỉ một mình đơn độc.
- Ở ngưỡng
cửa Tử Sinh, vì không Chuẩn bi trước nên ta sẽ bơ vơ, ngơ ngác, lo sợ, mơ
hồ không biết làm gì và tới đâu
- Rời khỏi
thế gian rồi, ta sẽ đi vào những Cõi giới khác mà ta không biết xấu tốt ra
sao? Tâm thức ta lúc ấy vô cùng bấn loạn, sợ sệt kinh hãi, hoang mang.
Vì thế khi
sống ta cần biết rõ khi Chết sẽ ra sao và chuẩn bị trước để lúc lâm chung,
tâm thức ta đủ sáng suốt để nhận định đâu là Cửa tới Cõi An lành hầu
chuyển đổi một kiếp đời mới khác… tốt đẹp hơn…
Tập sách
nhỏ này được biên soạn qua các tài liệu Kinh sách giá trị - Hy vọng sẽ
giúp mọi người có được một số chuẩn bị hữu ích cho lúc phải già từ thế
gian này.
Soạn giả
Đoàn văn Thông
Khi giải
thích về Sự Chết, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói rằng: "Chết là một phần tự
nhiên của Sự Sống - Chết không có gì bất công và đáng sợ vì ai rồi cũng
phải Chết và Chết không phải là “Mất hẳn”. Tuy nhiên không ai biết trước
là mình sẽ Chết vào lúc nàoVà Chết ra sao? - Vì thế, tốt nhất là ta
nên chuẩn bị - Hãy xem sự chết như là một sự đi xa. . .".
Tại sao mọi
người đều biết rõ là người đi du lịch thường chuẩn bị trước nhiều thứ
trước khi đi mà lại không biết chuẩn bị trước cho mình nhiều việc trước
khi cái chết sẽ phải đến?
Tìm hiểu
sự Chết rất quan trọng và cần thiết cho tất cả mọi người - Vì sự thật hiển
nhiên là mọi người ai cũng phải tới lúc Chết - Vậy thì tìm hiểu sự chết sẽ
giúp kịp thời chuẩn bị cho mình được an bình, thuận lợi khi phút lâm chung
đến. Đừng đợi tới khi sắp qua đời mới lo thì không còn kịp nữa...
Đại Đức
Sogyal Ripoche khi viết về Sự Chết đã ghi nhận rằng: Trên thế giới, nhất
là nơi những xã hội tân _tiến - quả thật là rất ít người hiểu biết về cái
chết - trước khi Chết, trong khi Chết và sau khi Chết như thế nào..?
Nhiều người
như cố quên về cái chết, cho cái Chết là đáng sợ, không dám nhắc tới.
Nhưng cũng có người lại làm ra vẻ thản nhiên bất cần, coi thường sự chết
bằng cách biểu lộ qua lời nói: “Ôi! Ai rồi cũng chết cả vậy thì lo sợ,
nghĩ ngợi làm chi cho mệt! Cứ để cho nó tới”.
Thật sự thì
lời nói đó chỉ là để khỏa lấp về sự chết, chối bỏ sự chết, vì không muốn
nghe chữ chết mà thôi – Nhưng khi sự chết đến gần với họ thì sự lo âu
khủng khiếp không còn làm họ thản nhiên nữa và khi đó vì không có chuẩn bị
trước nên sự ra đi của họ về thế giới bên kia lại chất chứa nhiều đau khổ
và sai lầm . . .
Có người
còn cho rằng Chết là Hết là không còn gì nữa - Vì thế họ sống vội vả, cố
hưởng được những gì họ có trong cuộc đời hiện tại mà họ đang sống chớ
không cần nghĩ đến tương lai, hậu quả của đời sau ra sao - Như vậy họ sống
chỉ là để hưởng thụ, nặng về vật chất mà coi nhẹ hay không nghĩ đến phần
tâm linh - họ chỉ sống với mục đích thuần vật chất chớ không vì mục đích
tâm linh...
Sự chết quả
thật là rất quan trọng, nếu mỗi người tự suy nghĩ về cái giờ phút cuối ấy
thì thật sự là không đơn giản.
Khi biết
được vấn đề trên một cách sâu xa tế nhị và quan trọng thì ngoài sự chuẩn
bị cái chết cho riêng mình, ta còn nên giúp người khác biết chuẩn bị cho
họ được an lành khi cái chết đến với họ ...
Sống trên
thế gian này mọi người đều bị mê muội làm và nghĩ biết bao điều mê muội
trong khi cái chết là cái thực tế đang chờ đợi thì lại không bao giờ để
tâm tới. Ðó chính là cái sai lầm ghê gớm mà mọi con người đã và đang phạm
phải mà không biết.
Con_người
hầu như gần cả cuộc đời mình đã hao phí gần hết thời gian khổ công cho
việc làm ra tiền, xài tiền hay cóp nhặt để dành tiền...Chỉ ngần ấy thôi
cũng đã khiến tiêu tán hết năng lực... để rồi cái chết tới bất ngờ trong
khi ta chưa chuẩn bị gì cả. Mà cái chết thì lại không mang theo được bất
cứ gì.
Khi chết
không ai đem theo được bất cứ cái gì. Dù Vua chúa, người giàu sang hay kẻ
nghèo hèn... một khi đã chết thì không đem theo của cải vật chất nào cả.
Thật vậy,
khi chết, hai tay buông xuôi, quả thật người chết không mang theo được bất
cứ gì nhất là tài sản, tiền bạc. Vì thế trong cuốn Tử thư Tây Tạng thường
nhắc nhở mọi người rằng: trước khi chết ta nên rời bỏ không luyến tiếc
những gì mà ta có – Những tài sản, tiền bạc vật dụng ta nên chia, trao
tặng rõ ràng – như thế là hoàn toàn buông xả, để chính ta cũng không còn
phải phân vân khi ra đi, không còn khao khát, thiết tha, quyến luyến tiếc
nuối... Ngay cả sự thương hay sự ghét cũng phải buông xả, trút bỏ. Có thế
người sắp mất ra đi với “cái tâm bình thản” – không bị ray rứT bịn rịn hay
ràng buộc bởi bất cứ vấn đề gì.
Ngay khi
mới ra đời là ta đã tiến dần tới Cõi chết. Ấy vậy mà ta thì lo gom góp
mọi thứ cho mình để rồi khi Chết ta lại đi có một mình với hai bàn tay
trắng, để lại tất cả những gì mà ta đã khổ công đeo đuổi bấy lâu... Chỉ có
cái ta có thể mang theo là cái Tâm linh tu tập...
(Ðức Ðạt
Lai Ðạt Ma đời thứ 14)
Phần lớn
người Ðông phương lấy làm lạ và có khi phẩn nộ khi thấy bác sĩ Tây phương
hay nói thẳng về sự sống chết cho bệnh nhân biết – Khi biết căn bệnh đã
đến hồi vô phương cứu chữa, bác sĩ thường nói thẳng cho người bệnh biết để
lo liệu trước. Xét cho cùng thì là điều hay, nên làm vì con người ta ai
cũng quen dần với tình trạng hoàn cảnh hiện tại của họ cả. Lúc mới
nghe bác sĩ nói điều không may thì họ rất kinh hãi, sợ sệt – nhưng rồi dần
dà họ sẽ an phận vì không còn con đường nào khác – và những giây phút còn
lại của họ sẽ sống theo với hoàn cảnh của họ - khi đó họ cũng tự nhủ là
con người trước sau rồi ai cũng phải chết – mà sự thật xưa nay đều thế.
Cùng lúc nếu thân nhân bè bạn cũng nói và cùng chấp nhận điều đó với đời
của họ thì người bệnh sẽ cảm thấy phần an ủi rất lớn lao và tự nhiên họ
không còn đau khổ, lo sợ về cái chết sắp tới nữa.
Ðại sư
Soyal Rinpoche đã khuyên mọi người là nên nói một cách tế nhị, khéo léo sự
thật về cái chết cho thân nhân sắp qua đời biết khi căn bệnh họ đã tới hồi
nguy kịch - Ðiều ấy có lợi vì giúp họ “kịp dọn mình, chuẩn bị tinh thần
cho một tình huống phải đến - Nhờ thế mà dần dần họ sẽ cảm thấy yên tâm và
cũng từ đó họ bắt đầu sửa đổi thái độ, tâm linh với mọi người, với gia
đình, với những ân oán, nợ nần, những gì cần giải quyết vân vân cho tốt
đẹp.
Soyal
Rinpoehe là một Đại đức lừng đanh của xứ Tây Tạng, là người am hiểu sâu xa
về Sự chết đã cho biết rằng: Những người sắp chết thường giống nhau về tâm
tư, nguyện vọng. Khi đang còn sống tự nhiên, khi mà cái sự chết chưa di
chuyển dần đến với họ thì họ chưa cảm nhận được sự chết ra sao cả.
Nhưng khi sự chết đến gần họ rồi, họ đã cảm nhận được rồi thì lúc đầu, họ
cảm thấy dè đặt, bất an. Nhưng Rồi từ từ, tinh thần họ sẽ an bình kế cận
với cái chết - Điều quan trọng lúc đó họ thích thổ lộ những điều liên quan
tới cái chết và những điều mà họ mong mỏi ước ao.
Theo
Đại đức Rinpoche thì nếu người sắp qua đời đã nói được những tâm tư
nguyện vọng của họ một cách tự nhiên thoải mái thì điều ấy sẽ
giúp họ thay đổi được quan niệm sống, thay đổi về cuộc đời mà họ đã
từng trải qua để đi vào thế giới khác một cách bình an tốt đẹp
- Khi bạn đến thăm người sắp chết, nếu họ nói ra những gì về cá nhân
họ, cuộc đời họ, tình cảnh họ, bệnh.tình họ... thì đó là những cảm
nghĩ riêng tư của họ. Hãy để cho họ thổ lộ những gì mà họ muốn nói, đừng
cản lời họ vào lúc đó.
Không những
là không cản trở mà còn khuyến khích, cảm thông với họ, hòa đồng
vào với họ một cách ân cần đầy tình cảm ... khi họ nói ra: Có vậy
họ sẽ có được cảm giác là khi ra đi họ không cô đơn. Lúc này rất quan
trọng, vì người sắp qua đời đang ở vào giai đoạn dễ cảm xúc nhất, nhạy bén
nhất. Khi tiếp xúc với người sắp qua đời, bạn nên tự đặt mình vào với
hoàn cảnh của người sắp mất, đang kề cận với cái chết thì lúc đó tình cảm
bạn đối với họ sẽ chân thật, sâu đậm hơn và lúc đó bạn sẽ hiểu thấu
tâm can, ước vọng hay sự lo lắng của họ hơn - còn họ thì lại cảm
thấy an bình thanh thản như trút được gánh: nặng và có người vào
lúc đó cảm thấy như có được người cảm thông hòa điệu với mình khiến
họ an bình can đảm hơn. Nói tóm lại bạn phải tỏ ra tự nhiên không hốt
hoảng, lo sợ và tin tưởng là giây phút sắp tới là giây phút mà người sắp
mất sẽ gặp đấng tối cao, họ sẽ được Chúa hay Phật dẫn đắt họ vào cõi tốt
lành an lạc. Đáng ngại nhất và sai lầm nhất là vào giây phút đó người
thân lại hay kêu gào than khóc níu kéo như sợ người mình thương ra đi -
Phải nghĩ rằng mọi người ai rồi cũng phải chết, không đi trước rồi cũng sẽ
đi sau - Có lẽ vì thế mà ông bà ta thường có câu an ủi rằng: Kẻ Chết trước
được mồ được Mả, kẻ Chết sau mồ mả ngả nghiêng. Người đi trước vậy
mà được may mắn..
Theo
kinh nghiệm của Đại đức Rinpoche và những chuyên viên đã từng khảo sát
theo dõi từ Trung tâm tiễn đưa người chết (gọi là Tiếp dẫn đường)
tại St.Christopher (Anh quốc) thì người sắp qua đời có nhiều nổi lo lắng
bồi hồi mà một trong những lo sợ ấy là sự đau đớn trong khi sắp qua đời.
Nếu lúc ấy, người sắp qua đời đau đớn thân xác thì cần phải có sự chăm sóc
tận tình nhưng đừng hốt hoảng. Các loại thuốc giảm đau có thể dùng nhưng
tránh đừng dùng nhiều chất á phiện. Sự làm giảm đau đớn cho
người sắp qua đời nếu họ bị đau đớn sẽ giúp cho thần trí của họ được sáng
suốt bình tỉnh hơn, giúp họ giữ được ý thức và tự chủ vì trước giây phút
Thần thức thoát ra khỏi cơ thể, giây phút quan trọng trong sự chuyển tiếp
- mà t. óe - không minh mẫn, không sáng suất, thần trí hơn loạn vì
những cơn đau đớn thì sẽ dễ bị tối tăm lầm lạc mà đi vào những
đường xấu xa bất lợi (Lục đạo) - ( sẽ trình bày rõ về Lục đạo là 6
con đường trong sách này ). Do đó, thật phước lành cho ai khi sấp lìa đời
mà không đau đớn, từ từ như đi vào giấc ngủ bình thường.
Ngoài Vấn
đề đau đớn thân xác, người sắp qua đời còn mang nặng một nổi niềm luyến
tiếc, bịn rịn vì chưa hoàn tất một công việc, một ước vọng hoặc chờ mong
việc gì đó. Ngoài ra về mặt tình cảm, ngoài bịn rịn gia đình, cha mẹ, vợ
con, đôi khi họ còn phiền muộn lo âu về những điều họ đã phạm phải tội
lỗi, những mối căm thù, những món nợ vân vân mà họ chưa giải quyết xong...
Đây là sự thật và cũng là điều đáng ngạc nhiên - phải chăng lúc lâm
chung con người sắp ra đi, họ thường tỏ ra thánh thiện? Phần lớn
người sắp qua đã thường tha thứ những gì mà người khác đã gây hại
cho họ, kể cả kẻ thù mà lúc còn sống họ rất căm giận. Ngay cả nợ nần
họ cũng nhớ và muốn giải quyết dứt khoát. Anh
Trần H Loan là một quân nhân đã kể rằng: trong một cuộc đụng độ xảy ra
vào năm 1966, người bạn thân của anh là Nguyễn V Lễ bị đạn trọng
thương lúc hấp hối đã nhờ anh nhắn gởi với gia đình những lời trăn trối và
còn bảo:" 'tôi còn nợ thằng Sáu trong đại đội 350 đồng nhớ trả giùm.."
Những điều
vừa trình bày trên cho thấy ở phút lâm chung, con người tự nhiên tốt lành
hơn, cởi mở hơn, thánh thiện hơn, tất cả như buông xả nên họ dễ dàng tha
thứ. Ngay cả tử tội, trước khi thọ hình cũng thường tỏ ra
ăn năn hối cải những lỗi lầm mà mình đã phạm phải.
Tại một số
bệnh viện ở Luân Đôn - Anh quốc, khi thuyết giảng về những giây phút trước
lúc lâm chung cho bệnh nhân, Đại đức Soyal Rinpoche đã lưu ý rằng:
"Các bệnh viện cần tôn trọng ước nguyện của người sắp qua đời cũng như
cần để cho họ được nằm yên và giữ im lặng càng nhiều càng tốt -- "' Vì
giây phút lâm chung sắp đến tâm linh họ cần được mở ra. Do đó khi biết
được người bệnh không thể nào qua khỏi thì tốt nhất là gở bỏ những gì gài,
cắm vào cơ thể người bệnh như các dây nhợ, kim tiêm, máy đo, thuốc truyền
vào cơ thể vân vân để thân thể người sắp qua đời được tự nhiên, tâm trí
thanh thản.... Đồng thời người thân túc trực bên thường nói lời tốt đẹp
hay cầu nguyện cho người sắp mất và săn sóc tâm linh cho họ . . .Có thế sự
ra đi của họ mới mong được an bình.
Ngày thứ
49 sau khi mất rất quan trọng - vì đó là thời hạn lâu nhất mà Thân
Trung ấm chuyển đi vào một kiếp đời khác (đầu thai) Giai đoạn này nên có
Sư hay Linh mục hoặc bạn bè bổn đạo, khuôn hội tới đọc kinh, tụng ít kinh
giúp hương linh siêu độ. Đây là việc nên làm nhất: "(Một thời điểm khác
cũng rất quan trọng là hai tuần sau khi mất tức là khoảng nửa tháng, thời
gian ấy nên đọc kinh, tụng kinh cầu nguyện cho hương linh được vãng sanh
cực lạc hay thiên đường tùy theo tôn giáo họ.
Trong hai
thời điểm ấy nếu thân nhân làm việc nhân đức thiện nguyện bố thí với ý
hướng làm thay người mới qua đời cũng phần nào giúp lợi lạc cho họ về mặt
tâm linh, chuyển kiếp. . .
Đối với
người Tây Tạng thì việc làm phước thiện nhân danh người chết là một việc
làm có ý nghĩa nhất - Đó là cách trả ơn, tỏ lòng thương mến và hổ trở
người đã mất hay nhất chớ không phải cứ ủ rũ than khóc tiếc nuối sầu
thương cũng chẳng ích gì. Cho vong linh người quá vãng...
Người nào
đã từng ở cạnh người sắp chết họ sẽ học được thế nào là nỗi lo sợ, cô đơn
của người sắp qua đời - Nếu người ở cạnh ấy cảm thấy lo sợ thì mối lo sợ
đó cũng giống mối lo sợ của người đang nằm trên giường. Nhờ vậy mà những
người đã từng ở cạnh kề người sắp mất như thế sẽ có được nhiều thiện tâm
hơn vì chính họ cũng như đã từng trải qua giai đoạn của lúc lâm chung đó -
Họ sẽ nhìn đời khác hơn và nhận chân rõ đời người hơn, xem giá trị của tâm
linh cao hơn vật chất. Cô M.Ph làm việc tại một bệnh viện lớn tại Colorado
Hoa Kỳ - tuy còn rất trẻ, phần hành của cô là chăm sóc an ủi những người
sắp qua đời -. Cảm tưởng của cô sau gần 6 năm làm việc ở bệnh viện với độc
nhất công việc đầy buồn bả này là: Tự nhiên tôi nhận thức cuộc đời có phần
khác với nhận thức của bạn bè tôi cũng như anh chị em tôi - Tôi nghĩ là
không nên ganh ghét, căm thù ganh tỵ bất cứ ai vì chung cuộc tất cả có lẽ
cũng giống nhau về hình ảnh thường diễn ra sát bên cạnh tôi, lúc nào tôi
cũng thấy những con người chân thật đầy lòng thương và đầy quyến luyến -
những người sắp ra đi- Hình như hầu hết những người sắp ra đi đều bao dung
vị tha.. Tại sao ta không bao dung, cởi mở, thiện tâm trong lời nói, hành
động, việc làm ngay khi ta đang còn sống trên đời.
Càng
ngày con người càng tin vào luật Nhân Quả - và ngay cả Khoa học cũng đang
tiến dần vào việc xác nhận sự kiện nữa, riêng tôi, tôi tin vào Luật Nhân
Quả . . " Albert Einstein
Điều quan
trọng cần nói là bạn bè, người thân khi kề cận bên người sắp qua đời thì
đừng bịn rịn, khóc lóc, níu kẻo người sắp mất. Nếu ta cứ tạo ra làm mối
cảm thương day dứt thì người sắp qua đời sẽ đau buồn thảm khốc vô cùng
khiến họ khó nhắm mắt - đó chính là điều vô cùng tai hại. Cần nhớ kỷ rằng
khi gần tới phút lâm chung, họ cần phải được an ổn tâm hồn, buông xả tất
cả, không còn gì vướng bận vào giai đoạn quan trọng đó.
Theo
Christine Longaker thì tốt nhất là người thân phải để cho họ ra đi một
cách an bình - thanh thản, tự nhiên - muốn thế, phải làm cho họ an tâm,
nói với họ là mình ở lại không sao cả, không có gì phải lo cả, mọi việc sẽ
ổn thoả sau khi họ mất.
Người sắp
mất luôn luôn mong ước có người hiểu rõ tâm tư nguyện vọng của họ, gần gũi
họ để an ủi ân cần chăm sóc, chịu lắng nghe. Cần tránh sự sợ hãi mà không
dám gần họ- Hãy mạnh dạn nắm lấy tay họ và nhất là đừng nói lời chia buồn
khổ đau mà trái lại nói lời an vui giúp họ phấn chấn tinh thần. Lời an ủi
ở đây không phải là nói với họ rằng họ sẽ không chết - Theo Đại đức
Rinpoche thì hoặc yên lặng hoặc để họ biết là họ sắp lìa đời - Vì
một khi cho họ biết sự thật, họ sẽ có thì giờ chuẩn bị dọn mình cho sự
chết đến với sự can đảm chính chắn và sáng suốt hơn. Đừng để họ ra đi khi
không biết trước là họ sắp mất.
Có một điều
mà Đại đức Rinpoche nhắn nhủ mọi người thêm về vấn đề này là đừng bao giờ
thuyết giảng giáo lý của riêng bạn cho người sắp lìa đời nhất là khi người
ấy không cùng tín ngưỡng với bạn - Trái lại người thân phải khích lệ, ân
cần phụ giúp họ vững tin vào những gì mà tinh thần và niềm tin của họ đã
từng gắn liền. Bạn phải cố gắng tạo cho mình có được thái độ, cử chỉ và
nhất là gương mặt không tỏ ra đau khổ, sợ hãi, bối rối, lo âu hoặc kinh
hoàng khi đang ở bên cạnh họ - Vì những hình ảnh đó sẽ khiến cho người sắp
qua đời lo sợ bất an, làm cho giây phút lâm chung của họ trở nên nặng nề,
khốn khổ u buồn - Làm như vậy không phải là có lợi cho người sắp mất mà là
gây sự bất lợi nếu không nói là tai hại cho người sắp qua đời.
Các vị Đạo
sư Tây Tạng khuyên thân nhân vào lúc đó nên tạo sự an bình cho người sắp
qua đời như sau:
Nếu họ bị
những cơn đau đớn hành hạ thì ngồi gần bên họ nói với họ là: hãy cố gắng
cầu nguyện rằng họ đang bị đau đớn nhưng họ cũng cầu nguyện thay cho những
ai đang bị những đau đớn hành hạ như họ.
Nếu họ tỉnh
táo thì khuyên họ hãy thở vào với ý nghĩ là thu vào những khổ đau của
những ai từng bị đau đớn như mình. Rồi thở ra với ý nghĩ tống xuất những
vi trùng, những đau đớn, những xấu xa, tội lỗi để cơ thể được thanh thoát.
Khi còn
sống ta cũng thường nên tập như vậy cho quen dần...
Ở
các nước Âu Mỹ, phần lớn các người qua đời thường cảm thấy lạc loài bơ vơ,
cô đơn - Có lẽ tập tục của người Âu Mỹ quá khác xa với người Đông phương
nên người ta, ngay cả thân nhân cũng ít quan tâm tới sự tiếp cận chăm sóc
về mặt tâm linh lúc người thân sắp qua đời và ngay cả trong thời gian thân
xác thân nhân còn nằm ở nhà quàn. Cũng như cả những vị bác sĩ
tốt nghiệp ra trường cũng chưa hề được trang bị những gì thuộc lãnh vực
tâm linh - Do đó nhiều vị đã gặp những trường hợp bệnh nhân hấp hối ngay
trước mắt mình với những lời mong ước cầu xin liên quan tới tâm linh.
Nhưng không biết hổ trợ giúp đỡ người sắp mất trong giây phút ấy như thế
nào cả..
Một nữ bác sĩ người Anh vừa mới tốt
nghiệp vào làm ở một bệnh viện đã chạm trán ngay một trường hợp khó xử -
Cô tới trước một bệnh nhân - một ông già sắp chết - một ông già cô độc -
ông này không có bà con bạn bè nào tới thăm cả. Thấy cô ông già thều thào
nói: "Khi tôi chết, cô có
nghỉ là Thượng đế sẽ tha tội cho tôi không?” Người nữ Bác sĩ lúc
đó cảm thấy lúng túng không biết trả lời sao.
Khi nghe
người nữ bác sĩ kể lại chuyện đó, Đại đức Sogyal Rinpoche đã nói rằng:
"Nếu gặp trường hợp đó, ta hãy nói với cụ già ấy rằng:
Thượng Đế luôn luôn nhân từ nên ngài đã tha thứ cho cụ rồi. Còn
tâm trí cụ để được thanh thản, hãy thành tâm sám hối, hãy tha thứ cho
chính mình về những tội lỗi - nếu có - mà mình đã gây ra lúc còn sống.
Ngoài ra cụ hãy tha thứ cho những ai đã từng làm cụ đau khổ và sám hối
nhận lỗi những gì mà mình đã từng sai lầm hay làm tổn hại họ. Sám hối và
tha thứ là hai yếu tố giúp ích cho bất cứ người nào khi ở vào phút lâm
chung..
Theo các Lạt Ma Tây Tạng thì dù người sắp
lìa đời đã tạo nhiều ác nghiệp, nhưng lúc sắp mất, họ tỏ ra ân hận, hối
tiếc, ăn năn sám hối, mong cầu sự tha thứ thì chắc chắn sẽ phần nào chuyển
hoá được nghiệp xấu. Điều luôn luôn cần lưu ý là người sắp qua đời sẽ ra
đi một mình nên phút tiễn đưa cần có thân nhân bè bạn để lúc qua đời khỏi
cảm thấy bơ vơ lạc lỏng. Vì thế sự lẻ
loi đơn độc là điều bất hạnh nhất của người sắp mất.
Tất cả
chúng ta, khi đọc sách này vào đoạn này, ta hãy tưởng tượng rồi có ngày ta
cũng như thế thì cái ao ước về sự an lạc tâm hồn khi ra đi cũng là điều mà
ta mong ước.
Đại sư Dudjom Rinpoche đã nói: "Đừng bao giờ bỏ người sắp qua đời - ở phút lâm chung nằm
một mình cả. Ở cạnh họ, hòa cả thiện tâm của mình vào với họ lúc ấy chính
là giúp họ an tâm vững tiến vào thế giới khác mà không lo lắng sợ hãi ở
cạnh họ vào cái giây phút quan .trọng nhất ấy với lời thành tâm cầu nguyện
cho họ là điều cực kỳ quý giá .. .” Nếu người sắp mất tin vào Chúa Jesus
thì hãy nguyện cầu Chúa Kitô hãy thương xót và giúp đở họ. Nếu họ là một
tín đồ Phật giáo thì hãy cầu nguyện Phật A Di Đà, Phật Quan âm cứu độ họ.
Chính sự cầu nguyện các đấng này mà vào phút lâm chung, người sắt qua đời
sẽ được yên tâm hơn khi họ cảm thấy như có.đấng tối cao ở bên cạnh mình.
Theo Đại
Đức Rinpoche thì: Nếu người sắp mất là một tín đồ Thiên Chúa Giáo và bạn
là tín đồ Phật giáo thì khi bạn cầu nguyện, hãy hướng tới Phật - vì Phật
hay Chúa cũng đều mang lại lòng từ bi bác ái cứu độ cả - chẳng có gì phân
biệt. Chỉ có điều là vào giây phút đó, bạn đừng bao giờ truyền
giảng đức tin của ban cho người sắp mất khi ho khác niềm tin với bạn.
Các bậc thầy nổi danh xứ Tây Tạng đều từng dạy các môn đệ
rằng: Hãy để tâm luôn được thanh tịnh và an lạc - Đừng để sự khổ đau,
giận, ghét oán hờn bám díu vào - Hãy để tâm mình hòa cùng với tâm của đấng
tối cao. Với tâm thức trong sáng ấy, sẽ dẫn dắt người chết đi vào
cõi thanh cao, không bị lầm lạc chọn lầm đường vào 6 cõi bất an của lục
đạo là 6 nẻo luân hồi.
Con người
khi chết, phần lớn họ chưa hay không cảm nhận được là họ đã chết, họ không
còn trên cõi đời này nữa. Do đó người chết thường hoang mang vô định. Họ
run sợ trước những gì xảy ra sau khi họ qua đời, họ tới đâu, gặp ai, về
đâu..? Điều khủng khiếp đáng sợ nhất là khi họ đang đứng giữa 6 con đường
mà họ chẳng biết chọn đường nào - Nếu lúc đó "linh hồn" họ bất định hoang
mang thì sẽ đi vào con đường tối tăm lầm lạc, dễ sa vào nơi Ngạ quỷ súc
sanh hay cõi Địa ngục. Để “hồn” người chết hiểu rõ tình cảnh thực của họ,
không bị hoang mang mơ hồ thì thân nhân phải lo liệu việc cầu siêu cầu an
cho hương linh mới chết hầu dẫn dắt họ ra khỏi chốn ảo tưởng mơ hồ
- Dưới đây là những tư liệu quý giá biên soạn từ các tài liệu kinh sách
rất hữu ích cho bất cứ ai muốn người mới qua đời được sáng suốt bình tâm
đi vào con đường sáng.
Thế giới
ngày càng văn minh phát triển mọi mặt bao gồm trong đó cả lãnh vực y khoa
- Tuy nhiên, cho đến nay giới y khoa bác sĩ vẫn chưa có chương trình nào
nghiên cứu tìm hiểu sâu xa về những giai đoạn, diễn biến của sự chết –
Sự chết
theo họ chỉ là một chuỗi biến chuyển về sự huỷ hoại tan rã của thân xác
vật chất mà thôi chớ không gì khác - khác với sự hiểu biết sâu xa kỳ
diệu của các bậc đại sư từ ngàn xưa đã có cái nhìn thông suất rõ ràng về
các diễn biến, các giai đoạn của sự chết với những sự kiện chi li mà giới
y khoa ngày nay vẫn chưa biết rõ - nhất là ở giai đoạn mà Tử thư Tây Tạng
gọi là giai đoạn Trung ấm.
Trong bộ Tử
thư Tây Tạng có những đoạn mô tả diễn biến của sự chết như sau: Trước
tiên người sắp lia đời nhận biết rõ cơ thể họ suy yếu dần. Các cử động
tay chân, thân mình trở nên khó khăn, họ không thể đứng ngồi, cầm nắm...
Lúc bấy giờ họ cảm thấy như choáng váng. Cơ thể như bị một lực nặng nhận
xuống nên rất dễ té ngả và nhất là khó thở - có người còn bảo thân nhân mở
hết các cửa ra vì như cảm thấy ngột ngạt. Mắt thấy lờ mờ không rõ, hai má
hóp lại, màu da và môi tái xanh, răng có những chấm đen xuất hiện. Vào
giai đoạn đó tâm thần bất định, chập chờn đôi khi nói như mê sảng
và chìm dần vào trạng thái hôn mê...
Những trạng
thái vừa mô tả trên đây tương tự như các nhận định của giới Y khoa xưa
nay. Ở đây, kẻ biên soạn sách này cũng xin nêu thêm vài chi tiết về giai
đoạn sắp qua đời của những người trong bệnh viện mà cô Trần T. M. chuyên
trách tiễn đưa người chết đã kể lại rằng phần lớn những người sắp lìa đời
có những báo hiệu trước như trong phòng họ nằm thường tỏa ra mùi khó chịu
– theo cô M thì vì lúc ấy các cơ quan và những chức năng trong cơ thể
không còn hoạt động như trước nên những chất thải độc, dơ trong cơ thể
không còn được giữ lại như khi còn sống, khi còn khoẻ mạnh nên bắt đầu
thoát ra qua các lỗ chân lông và những phần hở của cơ thể.. Sự bốc tỏa mùi
ấy có khi xuất hiện sớm trước đôi ba ngày -Trong dân gianViệt Nam gọi đó
là mùi Tử khí - Theo cô Tr M thì đôi khi mùi tử khí tỏa ra rất mạnh và
duy trì mùi không tan rất lâu - Có lần có một bà Mỹ da đen qua đời, mùi Tử
khí xông lên khắp phòng và như đổ ập vào người cô Tr. M. Mấy ngày sau,
dù tắm kỷ, mùi kỳ lạ ấy vẫn phảng phất khắp người cô.
Theo kinh
nghiệm của cô Tr. M. thì có thể suy đoán là sẽ có người qua đời trong
phòng nào đó khi mùi Tử khí tỏa ra trong phòng - Đối với những người làm
phần hành như cô ở các bệnh viện thì họ rất nhạy với mùi này. Dấu
hiệu khác báo trước sự sắp lìa trần là da thay đổi màu sắc, không còn hồng
hào tự nhiên như khi còn sống mà trái lại xám xịt, tái mét. Lý do là
vì máu không còn luân lưu điều hòa trong cơ thể nữa mà rút dần về tim nên
da tái nhợt hay tím dần từ đầu các ngón tay, ngón chân trở vào thân mình.
Dấu hiệu kế tiếp là nước mắt, nước mũi, nước
miếng chảy ra một cách tự nhiên không còn có sự kiểm soát nào.
Miệng môi, mắt khô, khát nước vô hạn - Hơi thở lúc bấy giờ trở nên lạnh
giá và khó khăn khi qua mũi, miệng - hơi thở vào ngắn nhưng thở ra lại dài
hơn.
Theo các
Lạt Ma Tây Tạng thì vào giai đoạn này mắt người sắp qua đời tự nhiên lộ
nhiều lòng trắng, trợn trừng vì các dây cơ ở mắt không còn giữ thế cân
bằng cho mắt nữa. Đây là giai đoạn mà tâm thức mờ mịt, hầu như không còn
nhận biết những gì thật giả chung quanh. Chính vào giai đoạn này người
sắp mất trông thấy nhiều thứ hư hư thật thật phát sinh do những ảo giác.
Phần lớn
những người đang gần kề cái chết, họ thường thấy nhiều người thân quen qua
đời từ trước đến ngồi bên giường. Những người đã có lần chết đi sống lại
thường đề cập nhiều và giống nhau về vấn đề này
Chết chính
là sự hủy hoại của cơ thể. Theo các Kinh sách cổ Đông phương thì thân xác
và tâm thức hình thành là do sự liên kết của 5 Thể hay 5 Đại - Đó là
Đất, Nước, Gió, Lửa và khoảng Không.
-
Đất tạo nên thịt, xương và cả khứu giác để nhận biết các
mùi.
- Nước tạo nên máu huyết, chất nhờn, chất lỏng trong cơ thể và luôn cả
vị giác để nhận biết cay, chua đắng mặn, ngọt, bùi.
- Gió tạo nên hơi thở, hình thể và cả xúc giác để cảm nhận khi tiếp xúc,
sờ mó, va chạm.
-
Lửa tạo nên hơi ấm, màu sắc và thị giác để nhìn ngắm, xác
định hình thể sắc màu.
-
Khoảng không tạo ra thính giác giúp nghe và phân biệt các âm
thanh - Khoảng không còn tạo ra những xoang bào, những khoảng trống,
khoảng hở ở bên trong cơ thể.
Khi chết
thì những tan rã của các Thể hay các Đại nên diễn ra rất nhanh và người
sắp chết lúc ấy cũng sẽ trãi qua những xáo trộn biến chuyển trong cơ thể
và cả tinh thần rất nhanh...
Trước hết
thì Thể Đất tan rã nên cơ thể hầu như không còn sức mạnh nữa, khi đó người
sắp chết cảm thấy cơ thể nặng nề kỳ lạ và như bị té chúi xuống, không tự
mình nhấc người lên được. Da bắt đầu có màu tái xanh, má hóp và trên răng
hiện ra những điểm màu đen. Khi đó hai mắt như bị kép sụp xuống, thấy mờ
mờ, miệng bắt đầu nói những lời tối nghĩa, mơ hồ, tâm thần suy sụp.
Tiếp đến
Thể Nước bắt đầu tan rã với dấu hiệu nước mắt nước mũi nước miếng chảy ra
mà ta không thể cản được. Mắt miệng, cổ họng khô và lưỡi như cứng lại và
khát nước vô cùng. Hai lỗ mũi như lún vào trong- Tay chân co giật, run
rẩy, tâm thần mờ mịt như bồng bềnh. Khi đó từ cơ thể tỏa ra mùi khó chịu
- đó là mùi Tử Khí. Điều này cũng dễ hiểu vì cơ thể con người thật sự là
một khối dơ dáy - như nhận định của các vị chân sư quán triệt cái thân ô
trọc - và thấy rõ “cái cơ thể của con người“ là như vậy - nó tích chứa
biết bao cái xấu xa, bất toàn và xú uế nhưng nhờ các cơ phận của cơ thể
giữ chúng lại bên trong nên mọi người không thấy - chỉ thỉnh thoảng thấy
qua mồ hôi, hơi thở hay phân giải, nước tiểu.. Nhưng khi các đại bắt đầu
tan rã thì các cơ phận của cơ thể cũng không còn khả năng cầm giữ các thứ
đó nữa mà phân rả hay tuôn ra khiến tỏa mùi khó chịu. Những người làm
việc ở bệnh viện thường cho biết là họ đã từng cảm nhận những mùi hôi tỏa
ra trong phòng người sắp qua đời hay vừa mới qua đời. Ở giai đoạn tan rã
của thể Nước thì qua một số người đã có lần chết đi sống lại nhiều khi nhớ
và mô tả lúc này họ như bị chìm sâu trong lòng biển lớn hay bị khối nước
ào ạt cuốn đi.
Tiếp theo
là giai đoạn Thể Lửa tan rã dần, nên cơ thể lạnh, tái, mắt mũi miệng, cổ
khô rát. Hơi thở lạnh. Lúc này không thấy rõ sự vất tâm trí mờ tối không
nhận rõ ra bất cứ ai cũng như không nhớ được ai. Họ thấy những đám khói
mờ bốc lên.
Khi Gió bắt
đầu tan rã thì bản thân người sắp mất cảm thấy khó thở, nhiều người vào
giai đoạn này thường bảo thân nhân mở các cửa ra vì họ ngợp thở. Vì là
gió đang tan rã nên thoát ra từ bên trong cơ thể qua cổ họng khiến ta thở
hổn hển. Nhưng không có sức hít vào. Ðôi mắt lúc bấy giờ trợn ngược vì
các giây cơ trong mắt không còn tạo thế cân bằng nữa. Cả cơ thể trở nên
cứng đờ. Tâm thức lúc ấy mờ mịt tối tăm, không còn khả năng nhận biết
những gì xảy ra chung quanh. Khi ấy các ảo giác bắt đầu hiện ra. Tùy theo
Nghiệp Thiện, Ác mà ta gây ra lúc còn sống mà ta sẽ trông thấy những hình
như tương ứng, ta cũng thấy lại tất cả quãng đời của ra như một cuốn phim
chiếu ngược - Lúc này các hình ảnh và sự kiện như cuồng phong, bão tố vì
Thể Gió đang đi giai đoạn tan rã. Đây là lúc máu rút về Tim - Hơi thở
cuối cùng hắt ra. Chỉ còn một chút hơi ấm ở tim. Sự sống chấm dứt.
Tuy nhiên
theo các Lạt Ma Tây Tạng, nhất là những ghi chép trong Tử Thư thì lúc này
thật sự vẫn chưa chết vì tâm thức còn có thể nghe, nhận biết những gì về
chung quanh – Do đó mới có lời căn dặn rằng, thân nhân người mới chết
không nên gây huyên náo, khóc lóc kể lễ hay làm những điều gì có thể gây
đau khổ, buồn phiền, thất vọng cho người vừa mới qua đời - Lúc này là lúc
mà thân nhân nên thay phiên nhau tụng kinh, đọc kinh cầu nguyện ít nhất là
trong vòng 49 ngày...
Họ sẽ thấy
nhiều hình ảnh tùy vào nghiệp lực mà họ đã gây ra lúc còn sống như trước
đó đã tạo nhiều nghiệp thì ác thì họ sẽ thấy những hình ảnh ghê rợn, có
khi thấy người bị họ tàn hại trước đó xuất hiện đòi mạng hay kêu van. Nếu
khi sống họ đã làm việc thiện thì sẽ thấy cảnh an lạc, thanh tao, êm ả...
Nhiều người
có lần chết đi sống lại đã kể rằng, họ đã thấy những người bà con, bè bạn
xuất hiện - và những người này là những người đều đã chết cả rồi.
Đại Đức nổi
danh tài đức của Tây Tạng là Soyal Rinpoche - học giả của Đại học Luân Đôn
Anh quốc khi viết về Sự Chết có nhắc tới vấn đề Người đang đi dần vào cái
chết, họ thường gặp gỡ những "người"' khác. Tuy nhiên những con người mà
họ gặp đều là những người đã chết. Tài liệu trích dẫn một số lời kể của
những người đã từng chết đi sống lại như Michael Sabom có người bạn quân
nhân tham chiến ở Việt Nam bị đạn và bất tỉnh nhân sự - Trong giai đoạn
chết ngất đó anh ta thấy lại 13 người đồng đội - mà cả 13 người này thật
sự là đã chết mấy hôm trước rồi. Điều kỳ lạ là trong suốt cả tháng trời
anh ta như bị hôn mê thì cả trung đoàn của anh bị tổn thất 42 người - Ấy
vậy mà anh ta cũng thấy cả bọn họ - Tuy nhiên theo lời quân nhân này thì:
“những người mà anh ta thấy đó không ở trong hình dạng mà ta thấy như
người thường. Nhưng anh ta biết họ có mặt ở đấy - Anh ta cảm thấy sự hiện
diện của họ, liên lạc với nhau không bằng lời nói.”
Theo các
lài liệu kinh sách nói về giai đoạn này thì các hình ảnh mà người sắp qua
đời trông thấy như vừa mô tả trên là những ảo giác chớ không phải là hiện
thực. Các hình ảnh đó chính là do tâm tạo ra.
Có nhiều
lối giải thích, giải thích đơn giản nhất là con người khi sinh ra và lớn
lên thì trong suốt thời gian lúc còn sống, họ suy nghĩ, hành động, gần
gũi, tiếp xúc quen biết với biết bao là người, bao sự kiện... Tất cả đi
vào trong bộ não và ấn nhập trong đó. Khi chết, bộ não cũng như cái bình
ac-quy vẫn còn hoạt động - lúc này những hình ảnh được in sâu trong bộ não
từ lâu dần dần hiển hiện ra như chiếu một cuốn phim. Đây cũng tương tự
với lý luận của y khoa hiện đại. Những người vì lý do nào đó có lần chết
đi sống lại đã kể rằng họ đã thấy lại những hình ảnh từ quá khứ xa xăm
trong đời, diễn ra như một bộ phim chiếu lại.
Tuy nhiên
những giải thích trên chưa hoàn toàn được xem là chính xác vì có những
trường hợp khó lý giải như: phần lớn những người chết đi sống lại cho
biết rằng lúc họ đi vào giai đoạn hôn mê - xem như đi vào cõi chết, họ
thấy những người thân mà phần lớn là những người đã chết trước đó. Như
vậy tại sao chỉ thấy những người đã chết mà không thấy những người còn
sống mặc dầu những người còn sống thường gần gũi thân mật với họ hằng
ngày? Bác sĩ Đoàn văn Huy khi làm việc ở một số bệnh viện tại New York
(Hoa Kỳ) đã từng lưu tâm nghiên cứu tìm hiểu sự kiện vừa kể - Vào tháng 9
năm 2006, bác sĩ Huy cho biết là chính bác sĩ đã nêu vấn đề này ra
để hỏi bác sĩ Robert K. (người thường nghiên cứu về các vấn đề liên quan
tới sự chết) thì được bác sĩ Robert K. trả lời như sau:
“Khi một
người qua đời, họ không còn thấy và biết ở ngay thế giới họ đã từng sống
nhưng cái tâm linh, cái biết của cái mà ta gọi là “linh hồn” nếu có lại đi
vào thế giới khác hay chiều khác. Thế giới mà chúng ta đang sống là thế
giới 3 chiều, có thể thế giới mà "linh hồn" người mới chết tới là thế giới
thuộc chiều thứ tư, thứ năm nào đó...” Là nơi mà những người đã chết tới
đó, hiện hữu ở đó.
Theo các
Lạt Ma Tây Tạng thì cái mà người ta thường gọi là Linh Hồn thì người Tây
Tạng gọi là Thân ý sanh về cõi không gian mà thân ý sanh thấy các hình ảnh
lúc đó gọi là cõi Trung ấm.
Tài liệu
đăng tải trong các sách thuộc về những sự kỳ bí không thể giải thích
(Mysteries of the unknown) của nhà xuất bản Time - Life Books - Hoa Kỳ có
đăng tải nhiều sự kiện
có thật liên quan tới những người chết đi
sống tại đã tường thuật như Đại uý Tommy Clark trong một cuộc hành quân
tại Việt Nam vào ngày 29 tháng 5 năm 1969 qua đời vì đã đạp nhằm quả mìn:
Nhưng sau đó thì ông sống lại như một phép lạ - Đại uý Tommy kể rằng chính
khi hấp hối, ông thấy mình như thoát ra khỏi cái thân xát đầy máu me của
mình và từ trên cao ông nhìn xuống thấy xác mình nằm sóng soài bất động.
Rồi ông thấy xe cứu thương chạy đến chở xác ông về đơn vị Mash để giải
phẫu. Lúc này đại uý Tommy vẫn còn ở ngoài thân xác của chính ông nên ông
có thể quan sát được mọi tình huống xảy ra. Khi đó bên giường mổ, ông
thấy những bạn đồng đội như Dallas, Terry, Ralph... chạy đến lôi kéo như
muốn rủ ông theo họ. Nhưng ông không đi theo họ - Rồi một vầng sáng tỏa
đến, tự nhiên đại uý Tommy cảm nhận là mình đang nằm trên bàn mổ, không
còn thoát ra khỏi thân xác của mình nữa... Sau đó, khi tỉnh lại ông ta mới
biết những người bạn níu kẻo ông đều là những người vừa mới chết trong
trận đánh đó. Điều đáng quan tâm thắc mắc của tôi - Đại uý Tommy nói với
nhà báo – là tại sao lúc đó tôi chỉ thấy những người đã chết mà không
trông thấy các đồng đội đang sống?
Một tài
liệu trung thực khác trong tập hồ sơ lưu trữ tại Viện Nghiên cứu các
trường hợp kỳ bí lại tiểu bang Virginia Hoa Kỳ ghi lại lời kể của bác sĩ
Lucien Grau - Một người Ấn Độ tên là Laila Kundan Lal Kapur qua đời vì
bệnh tại Burdwan - Trong lúc người nhà lo đặt người chết nằm ngay ngắn để
chuẩn bị hỏa táng thì người cháu chụp một bức ảnh - Khi ảnh được sang ra,
mọi người trong gia đình đều kinh ngạc vì thấy trong hình có những người
lạ ngồi quanh xác chết: Những người ấy khi nhìn kỷ đều là những người
trong gia đình đã qua đời trước đó.
Tâm thức
của người sắp qua đời rất nhạy bén. Tử thư Tây Tạng có ghi rằng "Khi
người sắp chết nghe và thấy người thân khóc lóc thảm thương bên cạnh họ
thì sự cảm nhận đau đớn của họ gia tăng khủng khiếp. Vì thế mà người thân
phải cố gắng làm sao giữ cho phút lâm chung của người sắp mất được yên
lặng - thanh thản có thế người ấy mới ra đi một cách tự nhiên, an bình.”
Ngoài ra,
cũng theo Tử thư Tây Tạng viết về sự Chết thì giai đoạn này quả là rất tế
nhị, lạ lùng mà ngày nay các nhà nghiên cứu về sự chết tại một số Đại học
Mỹ rất lấy làm ngạc nhiên vì tính chất vi diệu, lạ lùng và cũng đầy tính
khoa học bên trong sự mô tả nếu chịu để tâm nghiên cứu, khảo sát?
Vậy, ta hãy
xem qua một số tư liệu liên quan tới Sự Chết được ghi lại trong bộ Tử Thư
này:
Khi Chết,
cái thân xác thì nằm bất động, chỉ có phần như sương khói là Thần thức
thoát ra khỏi cơ thể. Theo tài liệu trong Tử thư thì lúc bấy giờ người
Chết đang ở trong cỏi Trung ấm, chưa nhận thức được là mình đã thực sự
chết rồi mà cứ nghĩ là mình đang còn sống bình thường. Giai đoạn này quả
thật là phức tạp, khó khăn. Vì cứ nghĩ là mình còn sống tự nhiên nên vẫn
đi lại cũng ra vào nhà, cũng tiếp xúc gần gũi với vợ con, bạn, hàng xóm
láng giềng. Nhưng có điều là không ai trông thấy họ dù họ làm đủ mọi cách
như xô đẩy, cản đường, kêu gọi... họ vẫn không thể làm cho bất cứ ai thấy
được họ, Họ cũng thấy gia đình, bà con nói về họ, nhắc nhở họ. Lý do lúc
bấy giờ họ không còn cái thân vật chất, vật lý và Hoá học như trước đây
nữa.. Rồi khi họ thấy trong nhà bày biện bàn thờ khói hương nghi ngút, có
ảnh của họ phóng lớn đặt lên đó nữa thì họ rất phân vân tưởng như là mơ,
nhưng rồi thấy người thân vật vã khóc lóc khiến dần dần họ hiểu ra rằng
mình đã chết - Mặc dầu, họ vẫn trong tình trạng mơ hồ phân vân không nhận
định hoàn toàn rõ rệt tình huống của họ lúc ấy.
Sự phân vân
mê mờ của người đã mất không biết rõ tình trạng, hoàn cảnh của mình như
vậy rất tai hại vì trong vòng 49 ngày nếu tâm thức họ cứ mơ mơ màng màng
không rõ rệt thì họ lại càng khó phản ứng thích hợp thuận lợi với những gì
đang chờ đợi họ bên kia của tử... Do đó các vị Đại sư thường căn dặn các
đệ tử khi ở cạnh người sắp qua đời hãy tế nhị cho họ biết rõ là họ sẽ phải
từ giã cõi thế gian - đó là điều mà bất cứ ai cũng đều phải trãi qua không
sớm thì muộn - Biết được chắc chắn như thế thì họ sẽ mạnh dạn và dứt khoát
ra đi, với ý thức là mình đã thực sự chết rồi - Điều đó sẽ giúp họ đối phó
với những tình huống bất ngờ sẽ xuất hiện khi họ ở vào giai đoạn Trung ấm
- giai đoạn mà những gì xuất hiện thường sẽ rất lạ lùng, hiếm thấy khi họ
còn đang sống như: ánh sáng lạ toả ra chiếu vào họ, và cả âm thanh nữa:
Về ánh sáng thì có nhiều loại ánh sáng đủ mọi cấp độ sáng tối và màu sắc
khác nhau. Lúc bấy giờ họ nên tránh xa loại ánh sáng nào, nên vào với ánh
sáng nào... Chính lúc này là lúc quan trọng, phải biết rõ, âm thanh nào
nên tới, ánh sáng nào nên lìa xa..để khỏi đi vào 6 đường lục đạo xấu xa
tai hại do tâm thức mơ hồ lầm lạc.
Sau khi qua
đời, "Hồn" hay Thân trung ấm sẽ chuyển vào một trong 6 cõi tùy theo Nghiệp
mà khi còn sống để tạo nên. Dưới đây là tánh cách của 6 cõi mà kinh sách
gọi là Lục đạo:
1. Cõi
Trời: là nơi thanh thoát an vui. Những người khi sống làm điều phước
thiện tốt lành cũng như những đời trước đó đã tạo phước đức, tu niệm chân
chánh thì khi chết sẽ vào nơi đây. Cảnh trí ở đây trong sáng tươi vui,
không có sự lo buồn, tức giận, đau khổ hay chán chường. Nói về chi tiết
thì cõi Trời rất rộng lớn chia ra nhiều tầng và mỗi tầng ứng với những cấp
độ khác nhau về nghiệp lành. Màu sắc ở cỏi trời tỏa sáng, có nơi rực rỡ vì
là cỏi của Chư Thiên.
2. Cõi
Người: Là nơi dành cho những ai mà Nghiệp tạo ra trước khi chết được
xem là nghiệp lành - dĩ nhiên không phải ai cũng đều tạo nghiệp lành nhiều
hơn nghiệp ác - vì thế nên tuy vào nghiệp mà khi tái sinh thành người sẽ
có người hạnh phúc người bần hàn, kẻ an vui, người đau khổ.. Do đó kinh
sách thường khuyên ta kiếp này được làm người là may mắn hãy cố gắng làm
phước đức, tạo nghiệp lành để khi chết đi thành lại kiếp người sống hạnh
phúc, an vui, sung sướng.. Màu sắc ở cõi người thường là mây vàng không
chói sáng mà sáng đục.
3. Cõi
ATULA: Đây là nơi hiện diện của những linh hồn của những con người mà
khi còn sống thường kiêu hãnh vì được nhiều người kính nể do có công tu
hành, học hỏi, luyện tập, cố gắng - Tuy nhiên họ lại là người tham danh
lợi, thích tiếng khen, tự đắc, huênh hoang. Ví dụ như người tu hành tới
cấp cao nhưng lại tham sân si, thích tán tụng công đức, mỗi bước đi có
lọng tàng che, chung quanh đầy kẻ hầu người hạ, thích được mọi người bái
lạy, tôn xưng... Những tánh cách ấy đã tạo thành Nghiệp. Dù họ là người
có công với đạo pháp, xây nhiều nơi tu tập cho mọi người nhưng không gột
rửa được lòng tham luyến sân si, còn tức giận, nóng nảy được khen thì vui,
bị chê thì nổi giận, hay phân biệt giàu nghèo sang hèn. Kinh Sách xưa gọi
họ là Người không có phước báu lớn - Vì thế mà khi qua đời phải đọa vào
cõi A Tu La. Cõi này gồm có hai tầng: Atula thượng là nơi tự do thoải mái
hơn tầng Atula hạ. . Đây là nơi dành cho người nào lúc sống làm được nhiều
điều lành nhưng không có phước báu lớn, lòng còn đầy tham luyến ích kỷ..
Còn Atula hạ dành cho người lúc sống làm nhiều điều thiện nhưng vẫn tạo ác
n ghiệp...Về màu sắc thì cõi Atula thường mơ hồ, phảng phất màu xanh lá
cây . . .
4. Cõi
Súc Sanh: Đây là cõi giới của những loài sinh vật, chúng chỉ biết
sống theo bản năng chớ không có lý trí... Những kẻ lúc sống ở thế gian
chuyên chạy theo vật chất, ham muốn xác thân, những kẻ chuyên mua bán các
loại cần sa, bạch phiến, hút xách, chứa chấp, chiêu dụ, bắt cóc đàn bà con
gái hãm hiếp hay bắt làm đỉ điếm - Theo Tử Kinh Tây Tạng thì người mới
chết khi "hồn" còn ngơ ngác thấy những vùng đất trãi dài đầy hang lỗ, động
đá thế là hồn đang ở ngưỡng cửa của cõi Súc sanh - Màu sắc cõi này màu xám
mờ mờ.
5. Cõi
Ngạ Quỷ: đây là cõi giới của những linh hồn mà khi còn sống đã rất
tham tàn gian manh xảo quyệt hối lộ tham nhũng vơ vét của công giết người,
cướp của nhất là của từ thiện làm của riêng mình, đặc điều vu khống cho
người vô tù rồi ăn hối lộ thả ra hay tự khảo người để đoạt tình, đoạt tiền
của... thấy người đói khát mà lòng không mảy may thương xót còn đánh đập
xua đuổi. Màu sắc nơi cõi nga quỷ là màu đỏ bầm dữ tợn.
6) Cõi
Địa Ngục: Cõi này có màu sắc tối mờ hắc ám ghê sợ. Đây là nơi dành
cho những linh hồn mà lúc còn sống là những kẻ đại gian ác, vô lương tâm,
những kẻ chuyên tàn sát, khủng bố, những kẻ gây tai họa đau thương nghiệt
ngả cho vô số đồng loại. Theo Tử Kinh Tây Tạng thì khi Hồn tới một nơi mà
cảnh trí nơi đó tối tăm thấp thoáng những căn nhà màu đen, trắng xen kẻ,
hay lẫn lộn kề bên những hố sâu thăm thẳm thì đó chính là cõi địa ngục.
Theo các
Lạt Ma Tây Tạng thì khi chết linh hồn người chết sẽ chuyển vào cõi giới
nào đó và tùy theo tâm thức mà họ thấy được hình dáng, màu sắc sự vật nơi
họ đến. Ngoài ra, tùy theo lòng tin vào tôn giáo của mình lúc còn sống
như đối với những người theo Hồi giáo, Thiên Chúa giáo hay Bà La Môn họ...
sẽ thấy cảnh trí trước mắt theo tâm thức riêng của tôn giáo họ đã qua Kinh
sách từng đọc ví dụ.. người theo Thiên Chúa giáo họ có thể thấy Chúa
Jesus, Đức Mẹ, hoặc thấy các Thiên Thần bay lượn hay sự xuất hiện của ác
Thần, của Thiên sứ hay Quỷ Sa tăng vân vân...
Qua các tài
liệu nghiên cứu của các Y Bác sĩ Âu Mỹ như Giáo sư Bác sĩ H.H. Price, Bác
sĩ Raymond A. Moody, Giáo sư Bác sĩ Wilfred Abse, Tiến sĩ Laubscher, Bác
sĩ E.W.Oaten, Bác sĩ A.J.Davis, Bác sĩ D.P.Kayner, Bác sĩ Hereward
Carrington...vân .vân..., cũng như các tài liệu kinh sách viết về sự Chết
của Tử thư Ai Cập và Tử thư Tây Tạng thì lúc con người đi dần vào cõi chết
thì họ ở vào trạng thái hôn mê. Khi đó mọi người đều thấy cái thể của
người này bất động, tim ngừng đập, phổi ngừng làm việc, không hô hấp tức
là đã ngưng thở. Thông thường vào giai đoạn đó, ta bảo là người ấy đã
chết không còn biết gì nữa cả.
Tuy nhiên
thực tế không phải như vậy. Những người vừa mới qua đời tuy rằng họ bất
động nhưng thực sự là họ vẫn còn nghe, biết những gì xảy ra chung quanh
họ. Vì thế nên người thân cần phải thận trọng trong lời nói lúc ở gần bên
người hấp hối hay đã chết. Những lời nói đầy thiện cảm, thiện tâm, tốt
lành rất cần thiết vào giai đoạn quan trọng này. Nhiều gia đình khi người
thân vừa mới nhắm mắt xuôi tay đã bắt đầu tranh cải nhau, tranh chấp nhau
về đủ vấn đề - họ không biết rằng người mới mất vẫn nghe biết và đi vào
thế giới bên kia với một tâm thức đau xót khốn khổ như thế nào. Người
thân hãy cùng nhau giúp người mới mất được êm ả, an bình khi đi vào cõi
giới khác với cái tâm an lạc - đó chính là cuộc tiễn đưa tốt đẹp và thánh
thiện nhất mà bất cứ ai khi ở phút lâm chung cũng đều mong ước. Cần phải
ghi nhớ rằng: "Đừng để ai chết trong khổ đau, ân hận, căm thù hay nuối
tiếc cả... vì lúc ấy họ còn phải đối diện với nhiều thứ mà phần lớn xa
lạ, bất ngờ... họ cần phải thanh thản an bình mới có sáng suốt nhận định
những gì sẽ đến với họ. Những điều mà vì lúc còn sống không tu tập hay
chuẩn bị tinh thần nên thường kinh ngạc, lo âu, phân vân khiến phản ứng
đôi khi vụng về, sai lạc rất tai hại”. Đại đức Sogyal Rinpoche khi nhắc
tới vấn đề này đã nói rằng : “những ý tưởng và cảm xúc ở những giâv
phút trước khi lìa đời rất quan trọng - vì sẽ có ảnh hưởng lớn lao đối với
đời sống kê tiếp . .” Do đó mà lúc có người sắp mất, người thân
bạn bè nên tạo một sự an bình thanh thản và thiêng liêng quanh người ấy
(không ồn ào, tranh cãi, lý sự, khóc lóc , kể lễ, níu kéo, lay gọi .. .) .
“Ta
đi Chùa, Nhà thờ lạy Phật, Lạy Chúa mà ta quên không nghĩ tới Chúng sanh -
Nhờ có Chúng sanh mà ta có thể thực hành việc thiện tạo phước cho ta: Vậy
cả đấng Tối cao và Chúng sanh đều góp phần vào quả vị tốt lành mà ta mong
đạt tới vì vậy tại sao ta chỉ lo tôn kính đấng tối cao mà bỏ quên chúng
sanh và còn ganh ghét, ích kỷ với họ (Đức Đai Lạt Ma. Ma đời thứ 14)
Kinh sách
cổ Tây Tạng kể chi tiết về màu sắc thấy nơi cõi Trung ấm như sau: màu sắc
cầu vồng, ánh vàng chói mọi rực rỡ khó chịu đựng nổi khi thấy chính là ánh
sáng trí tuệ phát ra từ cõi tốt lành hay Cõi Phật. Nếu người Chết đã được
truyền dạy, căn dặn, học hỏi được khi đang còn sống thì lúc này Thần thức
sẽ an tâm nương vào ánh sáng ấy để tới mặc cho ánh sáng quá chói chang làm
cho khiếp sợ. Ánh sáng màu xanh dịu chính là ánh sáng của cỏi người, nơi
mà bất kỳ ai cũng đều phải trải qua sự khổ đau tàn hại của Sanh, Già,
Bệnh, Chết.. Khi vào đó rồi thì sự giải thoát rất khó khăn. Nhưng theo
các vị Lạt Ma Tây tạng thì nguyên nhân khiến Thần thức chuyển vào cõi màu
xanh ấy là do khi sống, con người ta hay bị cái Tham, sân, Si làm mê mờ.
Sống chỉ thích cho an nhàn, khoẻ khoắn, thích có nhiều của cải bạc tiền,
thích vật chất, sắc đẹp, danh vọng, chức quyền, ăn ngon mặc đẹp vân vân...
ghét giận những ai hơn mình, căm thù những ai làm mình đau khổ... Lâu dần
(trải qua một đời làm người) những xấu tánh ấy trở thành tập quán khó bỏ
nên khi thấy ánh sáng êm dịu mát mẻ thì vội tìm đến, thấy ánh sáng chói
chang thì khiếp sợ tránh xa chớ không biết đâu là tốt, đâu là xấu - cũng
giống như khi còn sống, thấy ai nịnh bợ, tâng bốc, ton hót, khen ngợi mình
thì thích thú thấy ai nói thật, lờí thẳng, trung trực, công minh thì ghét
bỏ giận hờn tránh xa - cái thói quen ấy đã ăn sâu vào tâm trí lúc còn sống
nên lúc lâm chung - dù xác thân bất động, chết hẳn rồi nhưng Thần thức
thoát ra vẫn còn mang nặng cái ký ức, bản tánh như lúc còn sống nên rất dễ
lầm lạc khi ờ vào giai đoạn Trung ấm. Vì thế các vị thầy thường khuyên đệ
tử hãy tập ngay từ bây giờ, khi con đang còn sống hãy học xả bỏ dần cái
tánh tham lam, sân hận, kiêu căng, si mê lầm lạc để lúc lâm chung không bị
những cái xấu xa ấy dẫn ta vào những cõi xấu xa mê mờ nguy hiểm của lục
đạo.
Tuy vậy,
con người ta không ai giống ai, có người bản tánh rất xấu xa độc ác nhưng
không bao giờ biết hối cải ân hận chớ đừng nói tới chuyện tu tập. Những
người như thế khi phút lâm chung đến, họ thường bất loạn tâm thân vì ác
nghiệp tràn tới làm họ kinh hãi. Họ khó chấp nhận hay tin vào những gì mà
người thân cầu nguyện hay giải thích cho họ bên giường. Với bản chất mê
mờ ấy họ sẽ vô cùng khiếp sợ khi thấy ánh sáng chói chang vàng rực toả ra
nơi cõi Trung ấm – Khi thấy ánh sáng xanh xuất hiện, họ sẽ trốn ngay vào
nơi có ánh sáng xanh dịu ấy để tìm chỗ nương thân ẩn náu – đó cũng chính
là nơi mà họ sẽ trở thành người chịu trả quả - ác nghiệp mà họ đã gây ra.
Theo kinh điển Tây tạng thì một vị Phật nguyện quyết tâm cứu vớt và dẫn
dất các vong linh trót mang nghiệp chướng mà tâm thức u tối mê mờ - Vị
Phật ấy là Phật A Di Ðà – Ngài sẽ xuất hiện tiếp nối để dẫn dắt cho kẻ lầm
mê thêm một lần nữa bằng cách toả ánh sáng dẫn đường màu đỏ chói - hầu
giúp Thần thức kẻ mới lìa đời nương theo – Nhưng lúc ấy, từ cõi Ngạ quỷ
súc sanh phát ra ánh sáng màu xám mờ đục - Nếu tâm thức sáng suốt an lạc
thì sẽ biết nương vào ánh sáng của Phật A Di Ðà – Nhưng kẽ mà lúc còn sống
đã làm những việc ác, xấu xa đê tiện thì bản tính luôn tối tâm, thấp hèn,
gian xảo nên thường có thói quen tìm những nơi tối tâm, mờ mịt để ẩn thân,
trốn tránh... Vì thế mà thay vì khi thấy màu sáng đỏ ác chúng lại sợ hãi,
nghi ngờ tìm tới nơi ánh sáng mờ đục tối tâm để nương thân mà không ngờ đó
là coi địa ngục xấu xa ghê rợn.
Những bậc
Ðại sư những vị thầy thường khuyên những thân nhân có người sắp lìa đời
hãy nhớ hổ trợ thêm cho người ấy bằng cách:
-
Ngồi bên họ nói cho họ nghe về vấn đề vừa trình bày trên.
-
Hãy cầu nguyện cho tâm thức họ được trong sáng để họ nhận thức đúng
khi nhìn thấy ánh sáng - ở giai đoạn Trung ấm.
-
Hãy nói với họ là nếu trông thấy ánh sáng màu vàng chói chang rực
rỡ thì đừng có sợ hãi – vì đó là Phật quang – là ánh sáng của Trí tuệ tốt
lành – hãy tin tưởng mạnh mẽ vào ánh sáng đó, an tâm tiến vào đó để được
vãng sanh an lành vào nơi tịnh độ... Còn khi thấy màu xanh êm dịu thì
không nên chạy vào nơi đó – vì nơi đó là cõi người – vào đó sẽ lại chịu
những sinh tử triền miên, nhữn thói hư tật xấu làm phát sinh vô số nghiệp,
khó lòng thoát khỏi....
Tử thư Tây
tạng ghi rằng: Một khi người thân làm được điều vừa nói trên bên cạnh
người sắp mất thì kết quả mang lại thường rất tốt lành. Dù cho người sắp
mất lúc còn sống họ tạo nhiều ác nghiệp, hành động xấu xa thì lúc lâm
chung nghe được lời nói và lời cầu nguyện giãi bày về ánh sáng nơi cõi
Trung ấm sẽ có lợi nhiều cho họ vì một khi họ đã ghi nhận những híểu biết
ấy với niềm tin tưởng nhiệt tình thì sẽ phần nào làm đổi thay nghiệp lực
của họ dù cho đó là nghiệp xấu, ác.
Câu hỏi
được đặt ra là tại sao sau khi chết lại có khi phải qua giai đoạn Trung ấm
lâu ngày mà không đầu thai ngay? Câu trả lời là: do kiếp đời của một người
tích chứa vô số nghiệp mà nghiệp đủ loại xấu tốt chồng chất nhau khi sống,
không những ở kiếp hiện tại mà từ nhiều kiếp đời trước đó nữa? Có khi được
nhiều Thiện Nghiệp tốt lành nhưng rồi phát sinh các nghiệp xấu ác kế tiếp
khiến nghiệp thiện bị giải trừ đi nhiều ít khiến sự mất cân bằng về thiện
ác, sự tăng giảm thiện ác qua lại này sẽ hướng dẫn Thân Trung ấm tới cõi
giới tương ứng với Nghiệp xấu hay tốt mà người chết ấy đã tạo nên để đầu
thai. Vì phải hội đủ điều kiện thuận lợi và tương ứng với Nghiệp để đầu
thai cho xứng hợp nên không phải tức thì được mà có khi lâu.
Vì Nghiệp
quan trọng khi đầu thai nên các Vị chân tu thường khuyên thân nhân nên hổ
trợ thiện nghiệp cho người mới qua đời trong thời gian ít nhất là 49 ngày
- kể từ khi người ấy mất (vì trong khoảng thời gian đó vong linh người mới
chết ở vào giai đoạn được quyết định đầu thai dưới hình thức nào tùy theo
duyên nghiệp của họ tạo lúc còn sống). Theo lời khuyên của các vị chân sư
thì thân nhân nên làm việc phước thiện, ăn chay, bố thí, đọc kinh, tụng
kinh siêu độ, vừa trợ lực tạo phước thay người mới mất và giúp họ sáng
suốt để khỏi lạc vào cõi giới u tối xấu xa.
Tuy những
điều khuyên của các vị chân tu vừa mô tả trên thường ít được thực hiện do
bởi nhiều lý do: như có người không tin, cho rằng chết là hết, hay vì
quá thương xót nên chỉ biết than khóc, chớ không biết làm gì hơn vào
những lúc đau khổ đó. Trái lại nhiều gia đình vào lúc ấy lại lo tổ chức
tang ma cho lớn, xe cộ rình rang, trướng liểng giăng đầy, xe cộ dập dìu đồ
ăn thức uống tràn ngập, người đưa đám càng đông càng nở mặt nở mày với
thiên hạ bà con. Nhưng họ không biết rằng chính lúc đó, vong linh người
mới mất vô cùng đau đớn xót xa, hoang mang, mờ tối, phân vân lo sợ trước
sáu ngả luân hồi (lục đạo), những giờ quyết định sinh mệnh cuộc đời mới
qua đầu thai chuyển kiếp hết sức gay go nghiệt ngả… họ bơ vơ, đơn độc mà
nào ai có thể biết tới, hổ trợ hay giúp đỡ - mà giúp làm sao được khi cõi
sống và cõi chết cách ly nhau? Chỉ có vấn đề - trợ lực mà các vị chân sư
từng chỉ bày là cách nên làm nhất.
Khi cơ thể
hoàn toàn bất động và ngưng thở thì từ thân xác, phần vi diệu gọi là Thần
thức thoát ra - giai đoạn nầy gọi là giai đoạn Trung ấm. Vào giai đoạn
này, tâm thức người chết sẽ thấy vô số hình ảnh - Những hình ảnh ấy đều là
ảo giác, không thật vì đó chính từ tâm của người mới chết hiện ra.
Cần phải
nhớ kỷ rằng: nếu có những hình ảnh ghê rợn, dữ dằn hiện ra thì cũng đừng
lo sợ vì chỉ là do tâm tạo ra mà thôi chớ năng lực thật sự thì không có.
Nhưng vì sao lúc ấy lại sợ hãi? Vì lúc chết đi, cái thân vật lý của ta
không còn nữa, đã bất động, đã chết - chỉ có Thần thức mà thôi thì những
hình ảnh ấy lại trông như thật - hơn nữa, đối với những ai lúc còn sống
không tu tập vững vàng không được chỉ dạy về sự kiện này, không chuẩn bị
những kiến thức cần thiết cho giai đoạn Trung ấm thì những hình ảnh vừa
nói sẽ là hình ảnh thật sự hiện ra ngay trước mắt chớ không thể bảo là ảo
ảnh hay ảo giác không thật. Do đó mà vào giai đoạn Trung ấm, phần lớn
những hình ảnh do tâm tạo sẽ gây nên sự lo sợ hay thích thú - Cảm xúc mạnh
nhất của nghiệp thức ta lúc ấy sẽ định đoạt đưa ta đi vào lối nào đó của
lục đạo (còn gọi là 6 ngả luân hồi) khiến ta dễ sa vào những cõi xấu xa
dẫn đưa ta vào một kiếp đời mới qua sự tái sanh mới.
Chính vì sự
quan trọng của nhận thức hiểu biết vào lúc đó nên Tử thư Tây Tạng đã
thường nhắc nhở mọi người rằng: bất cứ ai rồi cũng phải trải qua giai
đoạn Chuyển Tiếp ấy nên phải cẩn thận - muốn vậy phải chuẩn bị học hỏi
từ khi ta đang còn sống chớ đừng đợi tới lúc lâm chung, tâm trí bất định
hoảng hốt khiến mê mờ, nhận định sai lạc mang lại hậu quả xấu xa bất lợi
cho kiếp lai sinh.
Các vị Đại
sư Tây Tạng từ ngàn xưa đã thấy rõ là sự thần thức cuả người mới qua đời
đối với màu sắc, ánh sáng, cảnh quang chung quanh ở giai đoạn Trung ấm là
rất quan trọng. Vì thế nên đã chỉ bày rất chi li, cẩn thận cho các đệ tử,
nhắc nhở họ phải biết rõ về giai đoạn này (giai đoạn Trung ấm) hầu cứu
giúp mọi người lúc lìa đời khỏí rơi vào lầm lạc…
Theo sự
giảng dạy ấy thì:
·
Sau khi chết được 3 ngày, Thần thức sẽ chứng kiến nhiều hình
ảnh lạ lùng kỳ diệu, đôi khi rất khiếp sợ. Trước tiên là thấy ánh sáng
màu sắc vàng tỏa ra như cầu vồng. Nguồn ánh sáng ấy rất chói chang khiến
Thần thức không chịu nổi khi trông thấy ánh sáng ấy. Nhưng cùng lúc ấy
lại có một nguồn sáng dịu màu xanh chiếu tới khiến Thần thức cảm thấy an
ổn, yên bình quá nên vội vã tránh ánh sáng vàng rực rỡ để tiến vào vùng
ánh sáng màu xanh mát dịu vừa mới xuất hiện kia. Nơi có ánh sáng xanh mát
ấy không phải thuộc cảnh giới tốt lành thanh thản mà là cõi của kiếp
người.
Mà trở lại
kiếp người thì cũng lại phải đắm mình trong kiếp trầm luân, chịu quả báo
do nghiệp tạo ra... Ngoài cảnh giới màu xanh dịu kia ra còn có những cõi
giới có mầu sắc khác nhau tương ứng với những cõi giới khác nhau – Vì có
nhiều cõi giới còn xấu hơn cõi người nhiều nữa nên cần biết rõ để khỏi lạc
vào…Do đó mà lúc còn sống nên biết rõ về màu sắc, âm thanh từng cõi giới
để khi lìa đời nhận biết được cõi giới nào tốt, là xấu - Chuẩn bị được sự
hiểu biết đó trước khi mất là điều rất quan trọng.
Trong phút
lâm chung, thường thì ai cũng hay thấy những nguồn ánh sáng, những hình
ảnh quái dị, ghê sợ hay nghe những âm thanh lạ lùng sẽ làm cho ta lo lắng
sợ hãi bàng hoàng, ngơ ngác – Giây phút đầu tiên tiếp cận ranh giới của
sống chết mà đã vậy thì rất tai hại – Vì thế khi còn sống nên tập cho quen
hay chuẩn bị tinh thần để phút ra đi thấy những điều vừa nói sẽ không làm
cho tâm thần chao đão. Lúc ấy, cứ giữ tâm an nhiên tự tại, đừng khiếp sợ
mà hãy đọc kinh hướng về Chúa hay tụng kinh hướng về Phật – nghĩa là tùy
theo niềm tin tôn giáo của mình mà liên tục tụng niệm để được nhất tâm bất
loạn có thế thì mọi hình ảnh xấu sẽ qua mau.
Ngoài ra
phút cận kề cõi chết, phần lớn đều thấy người thân đã quá cố tới bên
giường hay chào đón lôi kéo thì phãi biết họ đã vào một trong 6 nẻo luân
hồi không mấy tốt lành nên đừng theo họ vì có thể bị lôi kéo vào cõi giới
không an lành. Lúc ấy cần nhất tâm đọc kinh hoặc tụng kinh, giữ tâm an
định, không lo lắng phân vân.
Những lời
khuyên trên của các vị chân sư từng thấu rõ mọi sự việc bên kia cửa tử
mách bảo cho chúng nhân để tránh rơi vào cõi xấu trong lục đạo rất khó
tránh. Lý do là ở giờ phút hấp hối phần lớn con người ta ham sống sợ
chết, thân nhân bên mình thì khóc lóc kêu than, níu kéo còn tâm thần thì
hoảng loạn, làm sao đủ bình tỉnh để làm y lời dặn hữu ích trên. Do đó tốt
nhất khi còn sống mỗi người nên tập trước về tâm thân, ý chí, tập để
chuẩn bị cái chết trước sau rồi cũng phải đến – Theo Kinh Phật
Giáo thì người sắp lìa đời hãy trì chí niệm câu “Nam Mô A Di Ðà Phật” thì
sẽ được vãng sanh cực lạc – (Phật A Di Ðà có đại nguyện là dẫn dắt bất kỳ
ai lúc lâm chung muốn được ngài đến dẫn về cõi an lạc).
Phần lớn
những người chết, khi bước vào cõi giới bên kia thường bị cái “Tâm trạng
hốt hoảng, lo sợ, đau buồn, xót xa vì cảm thấy xa lìa người thân và bơ vơ
lạc lõng ở nơi mà họ nghĩ là chưa bao giờ thấy hay biết. Tâm xao xuyến
của họ lúc ấy sẽ hiện ra mà phần lớn theo sự tưởng tượng của mình qua
những gì mà lúc sống họ đã từng nghe, từng đọc qua. Nếu họ là người Thiên
Chúa giáo có thể họ lúc ấy sẽ thấy Ðịa ngục, nơi luận tội, hay thấy Chúa
có thể họ sẽ thấy Thiên đàng vân ...vân... Nếu là Phật giáo thì họ thấy
Phật, thấy nhà sư, thấy hào quang hay thấy ngạ quỷ, súc sanh, địa ngục...
Như vậy: Theo các vị Lạt Ma Tây Tạng thì tùy vào Tâm thức mà người chết
thấy những cảnh giới khác nhau. Khi người sắp chết, những giây phút lúc
lâm chung càng lo lắng, đau khổ, sợ hãi, hoảng hốt bao nhiêu thì họ sẽ
phải trãi qua một giai đoạn thời gian rất lâu với cảnh trí mà họ đã tưởng
tới bấy nhiêu. Tuy nhiên sự bình tỉnh, sáng suốt thường hiếm thấy nơi
những người sắp lìa đời nhất là khi quanh họ có các người thân vật vã khóc
lóc - điều mà các vị sư, các Lạt Ma rất tối kỵ. Lý do là càng làm cho
người sắp chết dùng dằng không thể lìa đời một cách thanh thản tự nhiên.
Điều đó cũng thường khiến họ sa vào những ngỏ sai lạc ở các nẻo luân hồi
khi chết.
Phần lớn
những người chết vẫn còn mang nặng cái “Tôi” tức là cái bản ngã của họ mà
ngay lúc sống họ luôn luôn bảo vệ lấy (cái này là của tôi, người
này là của tôi, cái kia là của tôi, tôi thương, tôi ghét,
tôi thích, tôi giận.. cái gì cũng tôi cả - chính vì cái tôi ấy mà khi sống
đã tạo ra biết bao sự khổ..) Vì cố bảo vệ lấy ngay cả sau khi lìa đời,
lìa bỏ thân xác, cái tôi vẫn đeo đẳng nơi cái gọi là Hồn và vì chỉ biết có
mình nên không lưu ý tới những gì xảy ra khi linh hồn thoát ra khỏi thân
xác.
Các vị Lạt
Ma Tây Tạng cho biết rằng: rất nhiều linh hồn mất dịp may vì khi bắt đầu
đi vào thế giới bên kia thường có một luồng ánh sáng rực rỡ phát ra. Nếu
họ sáng suốt do không bị mê mờ cố bám lấy cái Tôi hay cái Ta của mình hoặc
đã được các Lạt Ma hổ trợ, chỉ dạy lúc lâm chung thì họ sẽ thấy và biết
nguồn sáng đó là loại ánh sáng cao cấp chỉ đường cho họ tới cõi giới tốt
lành yên ổn hơn. Tuy nhiên phần đông các linh hồn đều lầm lạc nên đã đi
nhầm vào những nơi tai hại.
* * *
“Vì cái
giận sẽ gây nên Phiền não - vì thế không giận là hay hơn cả. Vì Từ bi,
bác ái tạo ra Hạnh phúc - vì thế nên phát triển tâm thiện này thì hơn.”
(Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14).
Theo trình
bày trên thì Thân Trung ấm là cái đi đầu thai - nhiệm vụ nó là mang theo
Nghiệp lực để đi đầu thai.
“Nhiệm Vụ
của Thân Trung ấm là đi tìm một kiếp đời mới thích hợp, thích ứng với
Nghiệp tạo ra - Sự tìm kiếm ấy mau hay chậm còn tùy thuộc vào người đã qua
đời lúc sống bản thể việc làm thiện ác của họ tốt xấu như thế nào –
Ví dụ:
- Người
có thiện tâm nhân đức thật sự như các bậc đại sư lừng danh thì có khi chỉ
trong chốc lát đã đi vào kiếp khác ngay sau khi qua đời.
- Người có
lòng nhân tốt lành tuy không từng tu trì công quả thượng thừa nhưng vì ít
phạm vào các giới có khi chỉ nửa tháng, hay một tháng là đã đầu thai.
- Còn
những kẻ bình thường thì thường sau khi chết độ 49 ngày là bắt đầu chuyển
đi đầu thai.
- Tuy
nhiên cũng có những người khi chết vì quá u mê mờ tối, luyến lưu kiếp sống
cũ thì họ sẽ trì chậm đầu thai - nhất là những người tự vẫn mà Chết (chưa
tới kỳ chết) hay những người bị chết oan ức, tức tưởi.. Phần lớn những oan
hồn này thường lang thang vô định, không có nơi nương tựa nên lâu ngày dễ
tạo thành thể chất đặc biệt mà người cõi thế gọi là "Ma" - cần phải cầu
hồn cho hương linh được siêu độ mới mong thoát được kiếp oan hồn vất
vưỡng.
Nói theo
kinh điển Phật giáo thì khi chết cái thân xác sẽ bất động, không còn biết
gì nữa cả và cái xác thân ấy sẽ phải bị hủy hoại theo luật tự nhiên để
chấm dứt một kiếp đời hiện tại.. Nhưng cái dòng sinh mệnh thì lại không
mất mà tiếp tục chuyển đổi qua một kiếp đời mới khác qua một hình hài thân
xác mới. Khi đó A Lại Gia Thức sẽ mang những Nghiệp xẩu tốt, những tính
chất, cá tánh hoài bảo của sinh mệnh kiếp đời trước (như những hạt mầm)
chuyển qua cho sinh mệnh kiếp đời sau để rồi những hạt mầm ấy sẽ mọc lên
cây lành hay cây tốt theo đúng luật Nhân Quả, khiến cuộc đời mới của sinh
mệnh ấy khổ đau hay sung sướng là tùy vào những hạt mầm ấy.
Vậy, A Lại
Gia Thức rất quan trọng, nó Duy Trì Nghiệp Nhân Quả Thiện Ác.
Quý vị độc
giả đọc đến đây, nếu thấy có vài điểm chưa hiểu thì xin quý vị đọc lại lần
nữa thật chậm, vừa đọc vừa suy nghĩ, phân tích để hiểu cho rõ thì những lý
giải về sau mới được rõ hơn.
Đọc xong
quý vị sẽ thấy là:
- Chết
không phải là hết.
- Chết là
chuyển đổi kiếp đời này qua một kiếp đời khác như bước qua một cánh cửa
chuyển tiếp, Khi bước qua cửa là đã chết, khi đó thân xác cũ hủy hoại như
ta thay bộ đồ cũ bỏ đi và mặc vào bộ đồ mới khác-Bộ đồ mới này là Thân xác
khác
- Những
Nghiệp tạo ra từ những kiếp đời vừa qua được giữ gìn, mang theo bởi A Lại
Gia Thức - Như vậy A Lại Gia Thức có nhiệm vụ thu nhặt ghi chép từng chi
tiết hành vi cuộc đời tạo ra Nghiệp và cất giữ.
Sau khi
biết rõ những điểm liên kết vừa trình bày trên, chúng ta bắt đầu bước qua
giai đoạn kế tiếp là:
1 - Sau khi
Chết, sự chuyển kiếp hay còn gọi là Đầu Thai sẽ như thế nào?
2 - Cái gì
đi đầu Thai?
3 - Đầu
thai có dễ đàng không?
4 - Đầu
thai lâu hay mau?
Ta lần lượt
đọc qua tài liệu kinh sách ghi rõ các vấn đề nêu trên qua những phần thu
gọn hết sức đơn giản để dễ hiểu như sau:
Kiếp này
muốn chuyển qua kiếp kia hay còn gọi là Đầu thai do nhiệm vụ của Thân
Trung ấm - Theo tài liệu của Hòa Thượng Thích Chánh Lạc - Tiến sĩ văn